Quần thể di tích cố đô Huế

Huế ở trong vùng đất hẹp, ít được thiên nhiên ưu đãi. Nắng mưa khắc nghiệt, chiến tranh liên miên. Trong quá trình hình thành, ngoài cư dân bản địa xứ Huế còn có cư dân tiền trú từ Bắc vào, từ Nam ra và cư dân miền biển lên và cả từ trên miền cao xuống.

Thắng cảnh Vịnh Hạ Long

Với diện tích 1553km2; 1969 hòn đảo chạy dài theo bờ biển Quảng Ninh,Vịnh Hạ Long chứa đựng nhiều giá trị ngoại hạng, quốc tế, mang tính toàn cầu trơng đó nổi bật là hai giá trị cảnh quan, địa chất địa mạo đã được Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa thế giới (UNESCO) hai lần tôn vinh là Di sản thiên nhiên thế giới (Lần 1 vào năm 1994, Lần 2 vào năm 2000).

Ý nghĩa các biểu tượng trong lễ Giáng Sinh

Ở giáo đường nào cũng có ngôi sao, cây thông Noel... Vậy bạn đã biết hết ý nghĩa của các biểu tượng trong lễ mừng Chúa sinh ra đời chưa?

TRƯỜNG MẦM NON CÔNG DÂN TOÀN CẦU UNETKid's

Trường Mầm non Công dân Toàn cầu (UNETKid’s) đã chính thức khai trương đi vào hoạt động dưới sự bảo trợ, quản lý và điều hành bởi Trung tâm thông tin UNESCO - Liên hiệp các hội UNESCO Việt Nam.

Giới thiệu Tạp chí Ngày Nay

Tạp chí Ngày Nay là cơ quan ngôn luận chính thức của Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam, tạp chí có nhiệm vụ tạo ra một diễn đàn tập hợp những tiếng nói chân chính của những tập thể, cá nhân có tâm huyết với sự phát triển của sự nghiệp Văn hóa, Giáo dục, Khoa học và Thông tin của đất nước theo đường lối của Đảng, chính sách của Nhà nước, với những mục tiêu tiến bộ của tổ chức UNESCO đề ra mà Việt Nam là một thành viên.

Radio Ngay Nay Online

Hiển thị các bài đăng có nhãn Radio Online. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Radio Online. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011

MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR 2012


Chúc mừng bạn đọc Blog Tạp chí Ngày Nay, các bạn hãy click vào đây để nhận quà chúc giáng sinh nhé:

Chúc mừng Giáng sinh an lành

Giáng sinh lại về. Chúc cho ai đó được hạnh phúc bên nửa yêu thương! Chúc cho ai đó còn cô đơn sẽ tìm thấy một bờ vai chia sẻ! Chúc cho ai đó sẽ tìm lại được nhau sau những tháng ngày xa cách! Chúc cho ngày Giáng sinh tràn đầy niềm vui; hạnh phúc vừa đủ và bình yên thật nhiều! Không chỉ là nụ cười mà đôi khi những giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc; không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu, chúc cho ai đó sẽ giữ được những giây phút ấy suốt cả cuộc đời! MERRY CHRISTMAS ... 


Nghe Radio Online:



(Blog Radio) Có thể bạn đang tràn ngập trong hạnh phúc, đang tận hưởng cuộc sống đủ đầy nhưng đừng quên, ở bên cạnh chúng ta vẫn có những trái tim cần được sưởi ấm và chia sẻ. Vậy tại sao chúng ta không dành Blog Radio hôm nay để cùng chia sẻ với những tâm hồn cô đơn trong đêm Giáng Sinh nhỉ?
Blog Radio mời bạn nghe bài viết Noel một mình của Blogger Gấu đại ka.
Blog Radio 5: Noel mot minh

Hôm nay em ra đường, vẫn một mình, thích lắm cảm giác được lang thang ngoài đường ấy… gió đêm lùa vào tóc em, đùa nghịch làm cho mái tóc tung bay rối bời… gió đêm mơn man trên má, trên mắt, trên môi em… mát rượi.
Trời miền Nam mấy hôm nay lạnh lắm! Mỗi khi sắp Noel bao giờ trời cũng lạnh như thế này và Noel năm nay chắc em lại một mình lang thang ngoài đường ngắm người, ngắm xe qua lại một mình…
Em lang thang một cách vô định trên đường, từng vòng bánh xe cứ lăn đều đều đưa em đi qua từng ngõ ngách, đi qua từng con đường quen thuộc hằng ngày em vẫn đi…
Gió…
Tay lái em loạng choạng, mắt chợt em cay xè, chẳng biết vì gió đêm hay vì một điều gì khác…
Lạnh…
À không, phải nói là lạnh tê tái mới đúng!
Lạnh lắm ấy, cái áo vải mỏng manh không đủ giữ cho em ấm trong một buổi tối như thế này! Bâng quơ nhìn trên đường, xung quanh em ai cũng có cặp có đôi, tay trong tay, ấm áp… chỉ có em là một mình!
Tăng ga lên thật nhanh nhằm tránh những con người hạnh phúc ấy, em rẽ vào một ngõ nhỏ thật nhỏ, luồn lách mong về nhà thật nhanh… nhưng sao vòng bánh xe lại đưa em ra con đường ấy… con đường kỷ niệm của ngày xưa… Và rồi anh ùa về, tràn ngập trong từng suy nghĩ, trong từng hơi thở của em.
Cứ ngỡ rằng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, cứ ngỡ rằng em đã để lạc mất anh đâu đó trong ký ức xa xăm mà giờ đây, chỉ là một cơn gió lạnh, chỉ là một nỗi cô đơn trong ý nghĩ cũng đã mang anh về lại bên em. Ý nghĩ mang anh về gần thật gần bên em cũng đủ cho em cảm nhận được chút hơi ấm trong trời lạnh dù chỉ là hơi ấm trong ký ức xa xưa…
Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart
Cũng chẳng biết từ bao giờ mình xa nhau anh nhỉ? Có lẽ là từ lúc anh đi về một nơi xa xôi, xa em, xa cả những góc phố những con đường thân quen, những tin nhắn yêu thương, những cuộc nói chuyện nối liền hai đầu đất nước dần vơi đi. Anh và em bị cuốn theo dòng xoáy của cuộc đời để rồi khi giật mình nhận ra thì mình đã mất nhau, không một lời chia tay, không một lời giải thích. Chúng ta im lặng và bước dần ra khỏi cuộc đời nhau…
Một khoảng thời gian dài em chống chếnh, bước đi hụt hẫng giữa đời….vẫn nghĩ về anh thật nhiều. Rồi một ngày, trong giấc mơ em gặp anh cùng một ai đó thật xinh tươi trên đường phố Hà Nội, trong mơ em thấy chị ấy đang hếch mũi lên ngửi mùi hương hoa sữa nồng nàn quấn quít trong gió trong vòng tay của anh và em… em là một cơn gió vô tình lướt ngang qua hai người để rồi giật mình tỉnh giấc, mắt em nhòe nước và lưng áo ướt lạnh mồ hôi…
Em vốn là một đứa thích đọc truyện cổ tích và em tin vào cổ tích, tin vào những kết thúc có hậu của nó. Em nhìn đời, nhìn người qua lăng kính màu hồng, em sợ, sợ những đoạn kết buồn… Thế mà em đã phải đối mặt với nó một mình và phải giả vờ mạnh mẽ!
Cơn gió kéo lạnh bất chợt kéo em trở về hiện tại.
Là em một mình, vẫn một mình… trái tim em đã nhận ra đâu là ranh giới cho một tình yêu… nhận ra như thế nào là yêu là thương là đau khổ.
Noel sắp tới… Em sẽ một mình ra đường vì biết rằng ở cách em 1735km (cứ tạm gọi vậy nhé) có một người cũng đang ngoài đường… hạnh phúc...
Blog Radio theo Blog Gấu đại ka
Tác giả bài viết
Tác giả bài viết
Theo Webxaydung

Về tác giả Blog Gấu đại ka: Một chiếc lá có thể rời cành vì cơn gió...Một ngôi sao có
 thể vụt tắt vì mây đêm...Một vạt nắng có thể dịu dàng vì hoàng hôn...Một trái tim có thể ngừng nhịp vì yêu thương...Mọi thứ có thể bắt đầu và mọi thứ có thể sẽ kết thúc...

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Say nắng mùa đông



Blog Việt - Căn phòng trọ chật cứng đồ đạc bỗng trở nên rộng rãi khi vắng những câu chuyện không đầu không cuối của con bạn cùng phòng. Nó về quê từ hôm qua. Còn tôi ở lại để có thể tập trung học cho 3 bài kiểm tra giữa kì vào tuần sau. Cái ban công của phòng tôi lộng gió, người ta vẫn đi ngoài đường rộn rã, ở cái thời điểm gần 10h đêm. Thành phố là thế, cái khí trời về đêm luôn có sức hút kì lạ với những con người đã quá bận bịu với những toan tính ban ngày. Những chiếc ôm trở nên chặt hơn trong cái se lạnh đầu đông, vài cái nắm tay của những cặp đôi đi bộ, những tiếng nói cười không ngớt... Tôi chợt nghĩ đến Minh, giờ này hẳn anh vẫn đang miệt mài với những bản vẽ. Công việc của một sinh viên năm cuối chồng chéo cùng những mối quan hệ có thể cần dùng trong vài tháng tới khiến chúng tôi dành ít thời gian cho nhau hơn, cả trực tiếp và gián tiếp.

Buổi chiều, khi lang thang cùng cô bạn thân từ thuở cấp 3, tôi đã tìm thấy một chiếc thiệp in hình một chú bọ rùa đang tập tành nấu nướng với mục đích vô cùng ngọt ngào, điều mà tôi không nói ra hẳn bạn cũng rõ. Tôi nghĩ ngay đến Minh. Đã rất lâu rồi tôi không còn giữ thói quen tặng anh những món đồ nhỏ xinh những khi nổi hứng. Phải, đã từ rất lâu rồi. Tôi trả tiền chiếc thiệp và háo hức mua thêm hai chiếc kẹp giấy đôi thật xinh cho cả hai. Điện thoại rộn rã khúc hát “Nếu như anh đến” của Văn Mai Hương.
- A lô, anh ạ! Em đang đi cùng bạn. Em qua chỗ anh bây giờ đây!
Đầu giây bên kia ngập ngừng một lúc rồi nói nhanh:
- Đợi em sang đây lâu lắm, anh ra ngoài với bạn đây. Em đi shopping xong nhớ về sớm. Yêu em!
Tôi chỉ kịp nói một tiếng "Vâng" trước khi nghe hàng dài những âm thanh tút tút. Tôi thuộc dạng người nổi hứng nhanh nhưng mất hứng còn nhanh hơn. Và chưa cần đến một giây, tôi đã biết chắc chiếc thiệp ấy sẽ được mang về và trân trọng cất vào ngăn kéo tủ, vô thời hạn...
211_1.jpg
Ảnh minh họa
Dòng suy nghĩ về Minh bị ngắt quãng bởi tin nhắn đến từ số máy được lưu dưới mật danh “August”. Một tin nhắn dài hơn bình thường. Mỗi câu là một mẩu chuyện vụn vặt. Tôi chờ mong chúng, gần như mỗi ngày. Đã hơn một tháng kể từ chuyến du lịch tới Đà Nẵng của tòa soạn báo nơi tôi làm part time, và hơn một tuần kể từ lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau, qua mail và tin nhắn.
Đó là một chàng trai kì lạ. Không add nick yahoo hay facebook tôi, nhưng luôn ra vẻ biết mọi thứ tôi cập nhật trên những mạng xã hội ấy. Anh quan sát tôi, một cách âm thầm và lặng lẽ, dõi theo tôi theo cách của riêng anh. Chúng tôi thường nhắn tin trò chuyện rất muộn, những tin nhắn nối liền quãng đường mấy trăm km. Đôi khi tôi tự hỏi anh nhắn tin cho tôi với tư cách anh trai, bạn bè, hay hơn thế nữa? Những mối quan hệ bình thường đâu khiến người ta có thói quen tìm đến nhau vào giữa đêm, thời điểm lòng mềm yếu, nỗi buồn dễ xâm chiếm. Nhưng tôi lặng im, đón nhận những tin nhắn của anh với sự khấp khởi, hồi hộp, và âu lo. Trong cuộc sống này, không phải biết quá rõ một điều gì đó cũng là một điều tốt, lắm khi, nó còn giết chết quá nhiều mối quan hệ lẽ ra có thể tiến xa hơn.
Có lần, ngồi trò chuyện bên Minh trong một quán cà phê đầy gió, tôi để lòng mình trôi theo tiếng nhạc du dương của một cây đàn piano ở một góc nhỏ trong quán.
- Anh này, hình như em say nắng rồi!
Minh hơi giật mình, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh như anh vốn thế. Anh vuốt ve mái tóc ngắn và rối của tôi. Anh ậm ừ cho qua chuyện, nói rằng mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.
- Trời sắp sang đông, em sẽ chẳng còn đủ nắng để mà cảm nữa cưng ạ!
Sự vô tư ấy của Minh, là anh hiểu rằng tôi yêu anh quá nên chưa từng nghĩ rằng tôi có thể thích một ai đó khác, hay vì anh yêu tôi chẳng đủ để ghen lấy một lần? Tôi nghĩ thầm trong bụng, không biết nên vui hay buồn. Tôi ghé sát người vào cửa sổ, ngắm nhìn những hạt mưa đầu đông. Những người trên phố rảo bước với thái độ khó chịu lộ rõ. Lòng tôi là một mớ hỗn độn chẳng thể sắp đặt. Vậy mà Minh thốt ra từ ổn trong sự thờ ơ cố hữu. Liệu rằng mọi chuyện có thể ổn không, khi mà 1 tháng trước, nơi Đà Nẵng đầy nắng và gió, tôi vô tình thấy ánh mắt mình rơi vào khoảng trống trong mắt của một người xa lạ. Hai cái nhìn chạm nhau trong khoảnh khắc, nhưng đủ để ta biết rằng, trong mắt người đó, đã có hình bóng của ta. Và trong ta, con người xa lạ đó đã trở thành trung tâm chú ý suốt những ngày ở còn lại ở Đà Nẵng.
211_3.JPG
Ảnh minh họa
Quỳnh
Đó là một cô bé xinh xắn và dễ thương, ít hơn tôi và Khôi 2 tuổi. Tiếng cười trong vắt cùng chất giọng lạ tai của người miền Bắc đã khiến tôi dành rất nhiều tình cảm cho cô bé ấy, một cộng tác viên làm việc bán thời gian ở tòa soạn mà chúng tôi làm việc, từ xa. Dù không mấy chú ý, nhưng tôi vẫn có thể dễ dàng nhận ra cô bé ấy luôn hướng về Khôi bằng ánh mắt, rất..., nói thế nào nhỉ, ừ, rất không bình thường. Có nét gì đó gần như tò mò, cũng không hẳn, có chút hồi hộp, phấp phỏng. Giống như tôi, của hơn 6 năm trước, khi thầm yêu Khôi. Không ít người ngưỡng mộ tình yêu của chúng tôi. Không phải giữa chúng tôi không có sóng gió, không phải không có những lúc yếu lòng mà thành ra chán nản với tình yêu, nhưng suy nghĩ trong hai đứa đủ chín để cùng nhau gìn giữ một mối quan hệ. Thỉnh thoảng, tôi nghĩ, chúng tôi chưa cưới xin, nhưng cách chúng tôi ràng buộc nhau bằng những cố gắng, bằng con số 6 năm tuy không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, khiến tôi nghĩ rằng phải chăng tình yêu này chỉ còn là trách nhiệm?
Bữa trước, tôi tình cờ đọc được những tin nhắn của anh với cô bé miền Bắc ấy. Những câu chuyện bắt đầu rất muộn và kết thúc trong những sự nuối tiếc và hẹn gặp lại. Trong lòng tôi là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hai người đó chỉ gặp nhau trong vài ngày ngắn ngủi. Tại sao có thể có nhiều thứ để nói về nhau đến vậy? Tôi ở cạnh Khôi gần như mỗi ngày, khoảng cách về địa lý khiến tôi an tâm phần nào, nhưng những cái nhìn khác lạ của cô bé ấy, sự hồ hởi sẻ chia từ người yêu tôi thì sao? Cái quái gì đang xảy ra thế này? Tôi vờ hỏi xin Khôi nick của cô bé đó và cũng giả vờ tình cờ vào hỏi chuyện cô nhóc về những bài viết trên trang web theoyeucau.com, nơi mà cô bé thường cùng CLB của mình thu âm các chương trình về tình yêu. Cô bé hồn nhiên trả lời tôi, là thực sự cô bé ngây thơ không biết mình đang dần phá hỏng hạnh phúc của tôi, hay tại mọi thứ chẳng phức tạp như tôi đã nghĩ?
- Vâng, em thích anh Khôi chị ạ!
Cô bé đã thừa nhận với tôi như thế khi tôi cố gặng hỏi trong sự bực tức khó chịu. Tôi không nhớ chính xác mình đã nói những gì, hình như là rất nhiều, những mẩu giáo huấn ngắn gọn, những lời nhắc nhở về thực tại của cả cô bé và Khôi. Cô bé bình tĩnh đón nhận những điều đó mà không hề tỏ ý phàn nàn.
- Em biết là không nên, nhưng em không thể kiểm soát được tình cảm của mình khi anh ấy nói chuyện. Em xin lỗi nếu em làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của hai người.
- Người yêu em có biết chuyện này không?
- Có chị ạ!
- Chắc phải rộng lượng lắm em nhỉ! – tôi nói, vẻ châm biếm không giấu giếm.
Cửa sổ bên kia im lìm một lúc, rồi đột ngột lên tiếng:
- Em hứa sẽ không nói chuyện với anh ấy nữa đâu chị ạ. Nên chị đừng lo lắng quá nhé! Thực sự em rất ngưỡng mộ tình yêu của hai anh chị. Chúc hai người hạnh phúc nhé!
Tôi chưa kịp nói gì, thì cô nhóc đã out. Hoặc để ở chế độ ẩn, tôi không rõ. Chỉ biết những ngày sau đó, tôi cũng không còn thấy nick cô sáng đèn. Tôi tin tưởng vào lời hứa đó của cô bé đến mức lòng tôi như đã dịu đi một nỗi lo rất lớn.
211_2.jpg
Ảnh minh họa
Khôi
Quỳnh đã nói chuyện với Trang, tôi có thể chắc chắn điều đó, và đoán được những điều gì họ đã nói với nhau. Giữa tôi và Quỳnh là sự gắn bó dài lâu trong suốt 6 năm trời, quá nhiều kỉ niệm và không ít nhạt nhòa. Nhưng chuyện đó đâu quan trọng bằng việc, giây phút này, chúng tôi vẫn luôn đứng cạnh nhau, và yêu nhau. Không còn nữa khoảng thời gian vồn vã yêu nhau như có thần chết đuổi sau lưng, không còn nữa những trò lãng mạn sến sến nghĩ ra để làm nhau cảm động rụng tim. Mọi thứ cứ nhạt nhòa theo đúng quy luật của tự nhiên. Là bởi tôi thấy nhạt hay mùa thu đã đổ màu tàn úa lên mọi thứ, chẳng ngoại trừ tình yêu của chúng tôi?
Tôi thích nghe giọng của Trang trên trang web yêu thích mỗi buổi đêm về. Giọng của cô trầm ấm tựa như đã lắng đọng rất nhiều điều xa xôi chẳng thể nào chạm tới, trái ngược hoàn toàn với những tiếng cười giòn tan của cô gái luôn rực rỡ chào đón mọi người. Trang không xinh, Trang có vóc người nhỏ bé của một cô nhóc học sinh trung học, dù đã là sinh viên đại học năm thứ 2. Tôi không hiểu nhiều về cô bé để phán xét bất kì điều gì về cô. Duy có ánh mắt cô, là tôi biết, chúng luôn dõi theo tôi, ngay cả khi chuỗi ngày nghỉ mát của cơ quan cô bé kết thúc.
Lịch học và làm thêm ban ngày của tôi không quá bận, nhưng tôi lại thích tự tạo cho mình nhắn tin cho cô bé vào buổi đêm. Tôi không quan tâm cô nhóc có người yêu chưa, cũng không thực sự muốn biết. Tôi chỉ muốn nhắn tin để được nghe cô nhóc tíu tít kể điều gì đó, để tượng tượng ra cái điệu thỉnh thoảng lấy ngón tay đặt ngang mũi và kéo kéo rất lạ kì. Dù không thừa nhận, nhưng rõ ràng cô nhóc đó đã chiếm một phần không hề nhỏ trong tôi. Những hiểu biết ít ỏi về cô càng làm tăng thêm nỗi tò mò. Sự ngăn cách và hàng ngàn ý nghĩ rằng tôi sẽ không thể yêu cô bé đó càng thôi thúc ý muốn nói chuyện với cô bé đó của tôi.
Nhưng tôi chắc chắn một điều, tôi là một thằng con trai thực sự ích kỉ. Tôi chẳng thể hiểu rõ tình cảm của mình. Tôi đặt chính bản thân mình và cô nhóc vào trạng thái chênh vênh giữa rất nhiều nỗi hoang hoải không thể gọi tên. Để rồi khiến cô nhóc phải rơi vào tình cảnh khó xử khi Quỳnh phát hiện ra những tin nhắn trong điện thoại. Quỳnh là một cô gái có đầu óc, cô chưa từng cư xử thiếu suy nghĩ, ngay cả trong những trường hợp mất bình tĩnh nhất. Tôi tin cô sẽ không làm điều gì quá ngu ngốc. Xuất hiện trong tôi lúc bấy giờ không phải là cảm giác sợ hãi của một con mèo đi ăn vụng, mà là sự lo lắng cho Trang. Tôi hiểu mình yêu cô ấy, một thứ tình cảm bất ngờ nhưng không hề mong manh. Tôi thích cách cô ấy nói chuyện hồ hởi với những người dân quê tôi, tựa hồ như cô đã thuộc về nơi này, hoặc ít nhất một phần trong cô thuộc về nơi đây. Tôi thích cách cô lăng xăng đi chụp ảnh lấy tin viết bài nhưng lại rồi trầm ngâm ngắm nhìn biển động để tìm kiếm ý tưởng cho một truyện ngắn nào đó. Nhưng tất cả điều đó, đâu thể thay đổi được điều gì? Khoảng cách địa lý? Một mối quan hệ ràng buộc? Sự hèn nhát trong tôi?
Tôi lặng lẽ đứng ngoài cuộc nói chuyện của hai cô gái đó, như cách tôi đã câm lặng theo dõi Trang. Và chỉ có thế. Tình cảm tôi dành cho Trang không mong manh, nó sóng sánh tựa giọt nắng chiều trên những bãi biển mùa lộng gió, nhưng đông đã về và rút hết ngay cả những hạt nắng hanh hao. Mọi thứ trở nên mơ hồ, nỗi lo âu về một tương lai bất định khiến tôi lăn tăn! Đánh đổi hạnh phúc 6 năm lấy một đoạn tình cảm nồng nàn nhưng có thể chẳng đi đến đâu? Tôi suy nghĩ, tôi trăn trở, nhưng rồi tôi quyết định đầu hàng sự hèn hạ của thằng đàn ông với nhiều toan tính trong mình. Trang nhắn những tin nhắn cuối, em nhắc nhiều tới từ lần cuối cùng và kết thúc. Và tôi biết, mọi thứ sẽ phải khép lại, mãi mãi...
20850860-images1795146_thu-26-by_Eclipse_Awa.jpg
Ảnh minh họa
Trang
Tôi nói chuyện với hai người đó trong cùng một buổi tối. Cách nhau vài tiếng, nhưng nội dung không có điều gì thực sự khác. Là những mệnh lệnh ngầm đòi hỏi tất cả phải được chôn dấu, một cách tự nguyện. Bởi chỉ có như thế, nó mới không bao giờ bị đào xới thêm một lần nào nữa. Khôi là của người ta. Anh chưa từng thuộc về tôi, theo mọi nghĩa. Anh thuộc về Đà Nẵng đầy nắng và gió, thuộc về con người luôn rất mực yêu thương anh, dẫu tình yêu đó có thể chẳng đủ để níu giữ anh trong thời điểm này. Cũng giống như tôi, Khôi day dứt về tương lai, lo lắng về mối tình 6 năm có lẻ của anh và không đủ dũng cảm để bước sang một thế giới khác. Tôi không trách anh, không hề, bởi ngay chính bản thân tôi, cũng hiểu rằng không dễ để một sự thay đổi lớn có thể diễn ra, trên thực tế chứ không phải lời nói. Đôi khi người ta phải từ bỏ một người mà mình thương yêu để có thể bảo vệ điều mình yêu thương ấy. Tôi muốn gìn giữ mãi những xúc cảm đó, những niềm rạo rực tôi đã có khi nghĩ về anh. Tôi nhắn tin cho anh, như một lời kết thúc, nhắn nhủ mùa đông đến và cơn say nắng rồi sẽ được chữa lành. Tôi mỉm cười, lòng bình yên đến lạ. Tôi vào phần soạn tin nhắn, bấm ngay số đầu tiên hiện ra trong đầu, nhắn vội vài dòng ngắn ngủi.
“Anh à, em đi xa mãi, rồi cũng sẽ về với anh thôi, anh nhỉ”
Hẳn Minh sẽ bất ngờ lắm, anh yêu tôi một cách bình yên và bằng lòng với tình yêu không nhiều sóng gió. Nên anh sẽ không thể hiểu được những tâm trạng khó lý giải đang diễn ra trong tôi lúc này. Nhưng có hề gì, chỉ cần tôi biết rằng, ở cách tôi chưa tới 20km, anh vẫn đang yêu tôi, không ồ ạt nhưng đủ nhiều để níu tôi quay về.
Gió mùa lùa ngoài khung cửa. Giật mình, thèm một cái ôm…
        Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của thính giả Keil Dung


Theo BlogViet

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Đừng yêu ai nữa nhé, được không?!

Nghe Radio Online:





""Em không cần anh phải trao cho em chìa khóa để em mở cửa một ngôi nhà. Em không cần anh phải trao cho em một chiếc nhẫn để đo lòng chung thủy. Khi anh dừng lại để bàn tay em được nằm trong tay anh; Khi mình trao cho nhau nụ hôn đầu tiên, em chỉ có duy nhất một ý nghĩ:
Đừng yêu ai nữa nhé, được không?!""
Anh từng nói với cô rằng: ""Nếu em sống đến một trăm năm, thì anh sẽ sống thêm một ngày nữa, vì anh không muốn em phải sống một ngày mà thiếu anh"". Bao nhiêu năm qua, cô vẫn tin anh sẽ giữ lời hứa, sẽ không bao giờ bỏ cô lại một mình dù ở bất cứ đâu. Anh nhất định giữ lời hứa, đúng không anh?
Vì không cùng tôn giáo, nên tình yêu của cô và anh bị cả hai nhà kịch liệt phản đối. Thêm vào đó, là bao nhiêu cách trở gian nan về địa lí cũng như tuổi tác. Anh ở tận miền Bắc xa xôi, nơi có những mùa đông rét cắt da cắt thịt; còn cô thì đã quen với từng hơi thở của Sài Gòn đầy nắng. Anh hơn cô mười tám tuổi, một độ tuổi đủ để người ta phân làm hai thế hệ. Ấy vậy mà, họ vẫn đến được với nhau.
Nhớ ngày đầu theo ba mẹ ra Hà Nội dự tiệc cưới của người chị họ, lúc ấy, cô xúng xính trong vai cô dâu phụ, em trai của anh bảnh bao lịch lãm bên chú rể hiền. Hai người bất đắc dĩ đã trở thành một đôi trên bàn tiệc. Vẫn nhớ như in lời anh lém lỉnh: ‘’Hai đứa đẹp đôi quá, ngày này năm sau dễ lại thành rể thật’’ rồi anh cười, tiếng cười trầm ấm của người mang một trái tim nhiều đa cảm.
Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ để ý đến anh, hay chỉ là dung nạp một chút thôi hình ảnh anh vào trái tim mình. Cô gọi anh là chú, và nói rằng thích cậu em của…chú.
Anh chỉ cười, điệu cười trẻ trung, ấm áp. Và anh hứa, anh hứa sẽ kêu cậu em mang trầu cau vào tận Sài Gòn rước em… Anh đã hứa như thế…
Nếu thực sự có định mệnh trong cuộc đời này, thì phải chăng, ta chưa bao giờ đoán biết được nó?! Buổi tối, trước khi cô trở lại Sài Gòn, cô có hẹn đi dạo cùng Phong - em trai anh. Nhưng người xuất hiện lại không phải là Phong...
Ngay buổi tối hôm ấy cô đã biết thế nào là cảm giác mất đi một người mình thương yêu. Khi anh nói ‘’Phong mất trong một tai nạn mấy hôm về trước’’. Cô cảm tưởng như mặt đất dưới chân mình đang rung chuyển. Cô run rẩy vịn vào vai anh và bật lên tiếng khóc. Cô không dám nói là cô đã yêu Phong, nhưng sự thật là, cô đã vô tình dung nạp vào trái tim còn hoàn toàn tinh khôi của một con bé mười tám hình ảnh người con trai đã sánh bước cùng mình suốt một tiệc cưới. Anh đưa cô tới một ngôi chùa. Anh nói, Phong ở đây. Chưa một lần bước chân vào cửa Phật linh thiêng, hôm ấy đã được tận mắt chứng kiến những Đức Phật từ bi. Cả buổi tối, cô và anh ngồi bên Phong. Anh không nói một lời và cô cũng vậy. Chỉ có tiếng cô sụt xùi khóc và tiếng gió thổi lá khô thu về một phía.
Đó là mùa hè của hơn 15 năm về trước.
Hai năm sau, cô có dịp theo mẹ đi công tác ở Hà Nội. Nhưng, lần này Hà Nội đón cô bằng những trận gió rét buốt như cắt vào da thịt. Xuống khỏi máy bay là cô có cảm tưởng như người mình đã đóng băng, không sao cử động được.
Hà Nội sau hai năm càng hoàn toàn lạ lẫm với cô, không có một con đường nào, không có một góc phố nào là cô có thể nhớ mình từng đã đi qua hay chưa… Nhưng cô nhớ, nhớ tới Phong và nhớ tới anh. Cô nhớ nụ cười rạng rỡ của Phong, vẫn tươi nguyên như những giây phút đầu tiên cô bắt gặp. Cô nhớ anh, nhớ người chú đã ngồi cả một buổi tối không nói một câu, chỉ im lặng nghe một con bé khóc… Biết rằng chú còn nhớ con bé nào là cháu…
Trở lại ngồi Chùa ngày xưa, trong thâm tâm là để thăm Phong, nhưng kỳ thực cô bỗng thấy lòng nhớ anh đến lạ, chỉ là nhớ anh thôi - người mà cô lúc ấy vẫn kêu  là: Chú. Hai năm, thật ngắn so với một đời người, nhưng cũng rất dài so với chiều dài của tháng. Hai năm, đủ để cho người ta có thể quên một người? Cô không có ý định tìm gặp lại anh, nhưng chẳng hiểu sao lòng nhủ lòng, lại nhấc máy gọi điện cho anh.
Cái chiều đông Hà Nội ấy đã thắp nến cho một tình yêu đầy hạnh phúc, ngọt ngào những cũng biết bao gian nan, khổ cực. Khi anh đặt tay cô trong tay anh, giây phút ấy cô biết rằng, từ đây, anh sẽ mãi đưa cô theo cùng... dù cuộc sống có thế nào đi nữa.
Mùa Giáng Sinh năm ấy, đã khởi đầu cho một mùa đông ấm áp nhất trong cuộc đời cô.... Dẫu những giây phút hạnh phúc bên nhau ngắn ngủi, chẳng bù kịp cho những xa cách vời vợi khôn cùng.... Dẫu vị Thần thời gian có ngàn lần ích kỷ, chẳng chịu thừa lấy một lần... cho cô giận dỗi.
Ba mẹ cô và ba mẹ anh đều không ai ủng hộ. Họ làm mọi cách chặn hết sự liên lạc giữa hai người. Nước mắt của cô cũng không đủ làm cho ba mẹ nao lòng. Nhớ một lần anh đi tàu vào thăm, vội vã bên nhau được hai tiếng đồng hồ. Lúc đưa anh lên tàu, cô không chịu xuống dù tàu lăn bánh. Đêm ấy, cô đã nghĩ sẽ không quay về nữa, sẽ là đứa con bất hiếu với ba mẹ. Nhưng đến ngày thứ 3, anh đã thuyết phục được cô quay về... Nhớ lại những năm tháng ấy, đên giờ, sống mũi vẫn còn cay. Liệu bây giờ, ngay giây phút này đây anh còn nhớ chút nào nữa không?
Những buổi chiều cùng cô tay trong tay tung tăng khắp phố phường Hà Nội, những đêm hai đứa ngồi đếm sao ở một vùng quê xa lạ, những khi nước mắt cô ướt đầm lên gối, mà anh vẫn bảo đùa ... ""Mưa lại về đấy hả em?"".
Anh còn nhớ không, nhớ phút giây đầu tiên gặp nhau, anh trêu cô là ""búp bê ngố tàu"", rồi 2 năm sau, vẫn ngỡ như là giây phút đầu tiên ấy, anh đã khen cô xinhquá... Và, anh còn nhớ không, nhờ đêm cuối cùng trước giờ lên máy bay, anh nắm bàn tay cô, anh hôn cô và nói sẽ mãi mãi bên cô, sẽ làm tất cả để mang tới hạnh phúc cho cô, sẽ cho cô đủ đầy, không bao giờ để cô phải khổ.... Lúc ấy, cô nũng nịu làm bộ giận hờn... Không cần anh mua nhà, không cần mua nhẫn... Chỉ cần anh hứa một điều... Cô bắt anh đoán, bắt anh đoán... Anh không đoán được... Cô bực mình:""Anh là đồ vô tâm!"". Anh cười nhăn nhở: ""Vậy, anh đi yêu người khác nhé!""
Cô đâu có ngờ đó lại là lần hờn giận đầu tiên và cũng là duy nhất cô có với anh. Chiếc taxi từ sân bay đã không kịp đưa anh về nhà.... Nhiều đêm ngồi nhìn anh im lìm ngủ, cô thầm khóc một mình, thầm trách giận mình nhiều lắm vì tối ấy đã giận hờn với anh. Bây giờ, anh không còn có thể nắm bàn tay cô nữa, anh không còn lau được nước mắt cho cô, không còn bẹo má cô được, không còn đùa yêu với cô như ngày nào nữa.... Mà, ngược lại, mỗi ngày cô là người nắm tay anh, áp chúng lên má mình, cô lau mặt cho anh bằng chiếc khăn mềm mại, trách yêu anh nhiều điều, rằng anh đang không quan tâm đến cô đấy, rằng cô vẫn đang giận anh đấy, rằng nếu anh không nhanh tỉnh lại, cô sẽ là người đi yêu người khác đây...
Đã hơn 9 năm, anh nằm im như thế, có lẽ tất cả đã ở lại phía xa kia rồi. Chiếc nhẫn ngày nào anh hứa, vẫn chưa một lần anh trao nó cho cô. Tuổi xuân của cô cũng đã đi qua. Nhiều đêm, khi tất cả đã đi vào tĩnh lặng, cô thèm được nắm tay anh, được nhắm mắt như anh và mãi mãi như thế.... Ai nói rằng cô không mệt mỏi, làm sao tự dối lòng những lúc tuyệt vọng, chán nản khôn cùng? Nhưng cô chưa bao giờ tiếc nuối. Bởi mỗi phút giây bên anh, mỗi phút giây cùng anh kéo lại sự sống xích gần... đều là những phút giây ý nghĩa mà cuộc đời chỉ vô tình sắp đặt chưa khéo mà thôi.
Một mùa đông nữa lại tới. Chín năm có lẻ, cô đã cùng anh đi qua nhiều bệnh viện. Nhiều lúc cô nghĩ, mỗi nơi mới họ tới, là mỗi lần họ đi nghỉ tuần trăng mật với nhau. Là mỗi nơi nghi dấu những kỷ niệm của hai người, để sau này cô kể lại anh nghe, rằng khi đó, anh đã ngoan ra sao, còn cô thì thấy ấm áp khi có anh bên cạnh đến thế nào... Dẫu mùa đông có mang về bao nhiêu băng giá, dẫu mỗi mùa Noel chẳng còn ai thiết nguyện cậu cho họ nữa... Dẫu nhiều người có bảo cô ngốc nghếch, dẫu thế gian nhiều kẻ có trách cô dại khờ, dẫu cuộc đời có trôi đi hàng bao nhiêu năm nữa... Dẫu Chúa trong tim cô chẳng còn bao dung đến vậy.... thì cô cũng phải nắm mãi tay anh, chỉ để nhắc anh nhớ hứa một điều, một điều thôi anh ạ. Lần này, anh phải hứa đấy nhé! ""Vì em tin rằng chỉ cần người ta yêu nhau, tin nhau, thuộc về nhau, trân trọng nhau... thì sẽ không cần bất cứ một phép nhiệm màu nào cả""
Một chiều, khi đang làm công việc thu ngân cho một quầy hàng tại một  siêu thị, cô nhận được điện thoại từ bênh viện....
Không... Anh đã hứa với cô kia mà.... Cô không muốn mình phải sống một ngày mà không có anh...
Căn phòng vắng lặng....
Ánh mắt anh nhìn cô.... 
Vẫn thiết tha như thế...
Vẫn in như ngày nào...
Như chưa từng có bất cứ chuyện gì xảy ra...
Vẫn như buổi tối 9 năm về trước...
Cô cười, nước mắt rơi, lặng nói....
Đừng yêu ai nữa nhé... được không?!
****
PS: Với bất cứ điều gì, nếu bạn bỏ cuộc, thì đó là sự chọn lựa của bạn, không phải số phận!
  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Lâm Hồng: Tôi muốn làm một cây thông trên núi, không muốn làm cây liễu rủ ven sông; muốn luyện đời mình trong bão táp, không muốn nó trôi qua những ngày bình lặng

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Tình yêu là gì?

Nghe Radio Online:



Tình yêu thật sự là gì?  "Khi hai người yêu nhau, họ không nhìn nhau mà họ cùng nhìn về một hướng" - Saint Exupery


Tình yêu thật sự là gì?

"Khi hai người yêu nhau, họ không nhìn nhau mà họ cùng nhìn về một hướng" - Saint Exupery
Thư của mẹ gửi con gái,
Có lẽ nụ hôn chiều nay vẫn làm con ngây ngất. Tim mẹ như ngừng đập khi nhận ra đó là con, và cậu bạn vẫn đến giúp bố sửa máy vi tính! Vậy là con gái mẹ, 18 tuổi, đã yêu và đã hôn!
Thực lòng, điều đầu tiên mẹ muốn là ngăn cấm con. Mẹ muốn nói với con về kỳ thi đang lúc nước sôi lửa bỏng. Về chuyện “hãy đợi” đến khi đủ chín chắn. Nhưng cuối cùng, mẹ quyết định để con tự lựa chọn. Bởi nếu đó không phải là những cảm xúc thoáng qua mà là một tình yêu thực sự thì sẽ là điều đáng tiếc...
Tình yêu thật sự là gì?
Tình yêu thật sự không phải là cảm xúc, dù nó thường đến cùng những cảm xúc mạnh đến mức làm con người choáng ngợp. Tình yêu không thể kéo dài nếu hai người chỉ có cảm xúc với nhau.
Sự hiểu biết lẫn nhau mới là nền tảng của tình yêu thật sự. Con có thể “phải lòng” một chàng trai thậm chí chưa bao giờ nói chuyện. Nhưng để có một tình yêu thật sự, con cần phải tìm hiểu về người ấy. Bởi biết về tư cách và cá tính người mình yêu là vô cùng quan trọng.
Cùng chung một mục đích sống sẽ giúp cho con và người ấy có được tình yêu dài lâu, bởi các con sẽ đi cùng hướng suốt cuộc đời. Nếu tham vọng của con trở thành một doanh nhân quốc tế, còn điều duy nhất người ấy mong ước là một mái ấm sum vầy, no đói có nhau, thì chắc chắn là xung đột sẽ nảy sinh. Nếu con khao khát một cuộc sống đổi thay, đầy thử thách, còn người ấy yêu một cuộc sống tĩnh lặng, thanh thản, thì dù cảm xúc có lớn đến mấy, sẽ cũng có lúc những cá tính sẽ va chạm. Và tình yêu sẽ tan vỡ cho dù hai người vẫn còn cảm xúc với nhau.
Tình yêu không phải là tình dục. Tình dục được tạo ra cho hôn nhân - một sự cam kết lâu dài. Nếu vượt ra ngoài hôn nhân, tình dục chỉ mang lại hậu quả khắc nghiệt…
Tình yêu là sự lựa chọn. Là một sự cam kết. Mặc dù cảm xúc là một phần không thể thiếu được của tình yêu, mặc dù tình dục là một phần của hôn nhân, thì tình yêu cũng không thể tồn tại nếu chỉ dựa vào những điều đó. Nếu con hỏi mẹ tình yêu là gì, thì mẹ sẽ nói với con:
• Yêu, là nhìn thấy ở người đó những điều không hoàn hảo mà vẫn yêu.
• Yêu, là muốn mang lại cho người mình yêu những điều tốt đẹp nhất.
• Yêu, là không mất trí, vẫn học quên mình, vẫn dành trái tim cho gia đình và bè bạn...
• Yêu, là dành thời gian, công sức để tìm hiểu tâm hồn và tính cách của nhau.
• Yêu, là dành thời gian và công sức để tìm hiểu và yêu quý những gì mà người con yêu gắn bó.
• Yêu, là tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau.
• Yêu, là nếu tranh cãi thì không thường xuyên và cũng không nghiêm trọng.
• Yêu, là nếu tranh cãi chỉ giúp hiểu nhau hơn và tình yêu bền vững hơn.
• Yêu, là hướng tới một mối quan hệ lâu dài.
• Yêu, là khi xa cách, chỉ thấy yêu hơn và gắn bó hơn.
Tình yêu là vậy, con ạ!
Chỉ yêu nếu đó là tình yêu thật sự. Mẹ tin vào sự lựa chọn của con.
Mẹ của con!

  • Quà tặng trong tuần:
Bạn thân mến, qua bao thế hệ, bao thời gian trôi chảy, có những người đã yêu, đã trải qua mọi cung bậc cảm xúc của tình yêu, đặc biệt là những người mới bắt đầu yêu đều có chung một câu hỏi, đó là Tình yêu là gì? Qua những câu chuyện của Blog Radio, Blog Việt hy vọng bạn sẽ tìm thấy phần nào câu trả lời cho mình.
Còn theo riêng bạn tình yêu là gì? Mời bạn gửi email chia sẻ cảm nhận của bạn với Blog Radio, 5 bạn đọc có 5 chia sẻ độc đáo nhất về tình yêu sẽ nhận được quà tặng là bộ ấn phẩm audiobook Thư gửi người yêu cũ – Blogviet.com.vn tuyển chọn và phát hành vào đầu năm nay. Bộ ấn phẩm đặc biệt này chứa đựng một trong những xúc cảm đặc biệt nhất của tình yêu đó là những dư vị đọng lại khi một tình yêu thực sự bước ra khỏi cuộc đời một ai đó…


Bạn thân mến! Trong tình yêu người ngoài cuộc thường dễ đưa ra những lời khuyên dành cho người trong cuộc khi có những vướng mắc, xung đột. Nhưng rồi chỉ người trong cuộc mới thực sự chọn lối đi cho tình yêu và lựa chọn của mình. Nếu một người bạn của bạn đang chạy theo một tình yêu không hạnh phúc, bạn đã cố gắng mà người bạn ấy vẫn lựa chọn con đường đó, bạn nghĩ gì? Mời bạn cùng nghe câu chuyện của Blog Radio hôm nay, một câu chuyện nhẹ nhàng với những đối thoại của hai cô gái, bạn sẽ tìm được câu trả lời rút cuộc tình yêu là gì? Tại sao biết lựa chọn ấy mình sẽ thiệt thòi, sẽ không hạnh phúc mà đôi khi người ta vẫn cứ giữ lấy tình yêu ấy?

  • Khói thuốc phía chân trời mùa xuân
“Vi Vi, tớ về đây!
Thứ tha cho tớ dại khờ đã không nghe cậu, thứ tha cho tình yêu và thanh xuân ngốc dại tớ đang ôm vào lòng. Nhưng mà, tớ vẫn phải về thôi.
Vi Vi, nơi xa nhất có thể đi tớ đã đi rồi, người tốt nhất có thể gặp tớ đã gặp rồi, những niềm vui trên đời này có thể có được tớ đều có cả, tình yêu sâu đậm nhất người đời có thể trao đi tớ cũng đã được nhận về. Cậu nói đúng, tớ chính là người may mắn và hạnh phúc nhất thế gian. Nhưng rốt cuộc thì sao chứ?
Thì sao hả, Vi Vi?
Rốt cuộc, tớ vẫn còn yêu anh ấy.
Tình yêu là gì chứ? Đó phải chăng là kẻ rộng lượng ban phát hạnh phúc nhất mà lại cũng là kẻ nhẫn tâm gieo rắc đau đớn nhất? Rốt cuộc thì hơn ba năm qua, không kể lúc tớ hạnh phúc hay bất hạnh, không kể lúc vui hay buồn, lúc cười hay khóc, lúc giữa đám đông sôi nổi hay khi ngồi bó gối một mình bên cửa sổ nhìn tuyết rơi, lúc được yêu thương nhất hay khi cô độc nhìn xuống ngón tay mình, lúc đạt được những giấc mơ lớn trong đời hay khi gục ngã vì thất bại, tớ đều nghĩ đến anh ấy.
Phải rồi Vi Vi, cậu nói đúng, anh ấy là người mãi mãi không thể bước vào cuộc đời tớ, càng không thể song hành cùng tớ đến cuối con đường hẹp và nhiều lối rẽ là những năm tháng về sau. Phải rồi, anh ấy là người có xòe cả hai bàn tay cũng không thể mang đến cho tớ niềm hạnh phúc mà tớ mong chờ. Phải rồi, anh ấy không xứng đáng.
Nhưng mà, tình yêu không ngoan ngoãn ở lại phía mà tớ đã bỏ đi, nó chạy theo tớ đến cối chân trời. Vi Vi ơi dù tớ đi đến đâu, trái tim tớ vẫn nghiêng về phía bầu trời có anh ấy trong chiều muộn ngồi lơ đãng khói thuốc, ánh mắt rơi mãi xuống một vùng hun hút xa xăm. Cũng chính là tình yêu bướng bỉnh ấy, mà lau khô nước mắt, tớ lại có thể vì một phần ngọt ngào anh ấy đã mang đến mà sẵn sàng tha thứ cho chín phần đắng cay tớ đã nhận về mình.
Hãy tha thứ cho trái tim ngốc dại, cho tớ và cho cả anh ấy nữa. Bởi vì, trong một vài nghĩ suy nào đó, tớ đã nhận ra rằng, tớ có quyền lựa chọn, còn anh ấy thì không. Tớ còn thơ trẻ, còn anh ấy đã trưởng thành. Sự trưởng thành nhiều khi không cho phép người ta được làm theo trái tim mình nữa. Trưởng thành đồng nghĩa với việc không thể cứ mãi đi theo lối đi riêng của mình. Vi Vi, đi qua những năm tháng lấp lánh đam mê này, chúng ta rồi cũng sẽ trưởng thành...
Thôi thì trước khi tớ thành một người giống như anh ấy, trước khi tớ thuộc về một người đàn ông khác, trước khi anh ấy không thể ôm tớ được nữa, tớ muốn trở về. Vi Vi, tớ chỉ muốn được ở bên cạnh anh ấy thêm một lần nữa, được nói cười ríu rít và khóc ngon lành trong vòng tay ấm và nụ cười rộng lượng, ánh mắt nhìn vừa âu yếm vừa bối rối của anh ấy. Rồi thì tớ sẽ rời bỏ phần trẻ thơ trong mình, sẽ quay lại làm một người yêu tốt, một người vợ và rồi một người mẹ tốt. Tớ nhất định sẽ thành một người xứng đáng với phần hạnh phúc và may mắn mà ông trời đã ban tặng. Tớ nhất định sẽ không tham lam nữa, sẽ biết quý trọng người đàn ông trước mặt mình. Nhưng trước hết, tớ muốn được gặp lại anh ấy một lần...
Tha thứ cho tớ đã không nghe lời cậu, Vi Vi, nhưng tớ về khung trời có mùi khói thuốc mà tớ rất ghét ấy đây. Sẽ sớm gặp lại cậu. Ngày đầu tiên của mùa xuân nhé!”

Tháng Mười hai năm ấy buốt như mùa đông ở Hà Nội, Hà Vi cầm lá thư còn nhòe những giọt nước mắt của Nhi trên tay, nhìn ra ngoài khung cửa sổ mù sương, khẽ thở dài. Hình như ánh đèn đường hôm đó tan ra, lẫn vào sương mù rồi tỏa ra từng góc phố, từng khung cửa, từng thân cây rộng nghiêng xuống thì phải, vì Vi không nhìn rõ được gì giữa cái biển màu vàng vọt mênh mang ấy, ngồi bên lò sưởi ấm mà cảm thấy lạnh buốt từ trong tim.
“Nhi ơi, cậu ngốc quá, ngốc quá. Bao giờ thì cậu mới có thể bước tiếp đây?”
Nhưng suy cho cùng, trong tình yêu ai là người có thể tỉnh táo và khôn ngoan đây? Chẳng phải chính cô cũng đang mỏi mòn chờ Vĩ quay đầu lại, nâng niu mối tình đầu trong veo của sáu năm qua đó thôi? Thế mới biết nhìn vào tình yêu của người khác thì dễ dàng phân định đúng sai biết bao nhiêu, chỉ có người trong cuộc mới có thể hiểu được nỗi đau đớn để từ bỏ là như thế nào. Cho dù cô có ngàn lần rơi nước mắt mà khuyên Nhi bước tiếp cuộc sống không có người đàn ông ấy, cho dù Nhi có mỉm cười gật đầu liên tục trong tiếng nấc "Cậu đúng, cậu đúng, tớ nên như thế", cho dù cô luôn ở bên cạnh để nhắc Nhi biết yêu đời, rốt cuộc, cô vẫn không phải là Nhi.
Không phải cá thì sao biết niềm hạnh phúc của cá. Không phải đá thì sao biết đá có đau không? Đành rằng tình yêu không thể giết chết ai cả, nhưng trong tình yêu ấy, chỉ có Nhi mới biết cảm giác lúc tình yêu châm một mũi kim vào chỗ đau đớn nhất là như thế nào. Ngay cả nỗi thất vọng sâu sắc của cô khi Vĩ lần lữa không quay lại Mỹ cũng không thể nào so sánh được, đơn giản, mỗi một cuộc tình là một thế giới riêng, về căn bản, cảm giác của cô và của Nhi chắc chắn không thể nào giống nhau.
Vậy thì làm sao cô có thể trách Nhi khờ dại, vượt ngàn dặm bay về nơi mà điều duy nhất chờ đợi cô chỉ là một mùi khói thuốc trong chiều?
...
Mùa đông năm nay cũng bắt đầu bằng những đợt sương mù tỏa trong chiều lạnh buốt. Thật kì lạ, San Francisco bao giờ cũng rất rực rỡ lúc trời sáng, nhưng khi chiều xuống lại mang một vẻ u uẩn đến lặng người. Ở đây bao lâu mà Hà Vi vẫn không quen được tiết trời mùa đông ấy, vẫn thoáng rùng mình khi mở cửa bước ra đường mỗi chiều tan sở. Vẫn thói quen bước về phía cầu cảng đi bộ một lúc trước khi đáp chuyến tàu muộn về nhà. Và vẫn đứng nhìn mãi đàn bồ câu ríu rít trên cảng, Nghĩ đến Nhi. Nhi ơi, cuộc sống của cậu bây giờ ra sao?
Cuối cùng thì Vĩ cũng quay lại Mỹ, chờ Vi học xong thì kết hôn. Họ tiếp tục ở lại Mỹ. Cuộc sống không thể nói là rất hạnh phúc, nhưng cũng êm đềm trôi. Những năm sống chung trước đó khiến họ không còn bỡ ngỡ về nhau nữa, nhưng ngọn lửa nồng nhiệt cháy của những năm thanh xuân đã thành một đám tro ấm, giữ cho họ đủ ấm áp nhưng không bao giờ còn có thể bùng cháy nữa. Cả Vi và Vĩ đều chấp nhận và hài lòng với đám tro ấy, cho dẫu đôi lúc nhìn mắt Vĩ đăm đắm dõi theo một bóng hình trên đường, Vi không khỏi nhói một cái ở tim nghĩ đến điều gì đã xảy ra trong một năm anh ở Việt Nam. Dù sao thì sau đó anh cũng đã quay lại, dù sao thì anh cũng trân trọng sáu năm tình đầu, dù sao thì họ cũng đã kết hôn. Thôi thì nơi xứ người này, âu cuộc sống êm ả mà Vi đang có cũng là hạnh phúc.
Mỗi ngày, Vi cũng đều nhắc mình phải nâng niu chút tàn tro đó.
Và mỗi ngày, đều thở dài khi nghĩ đến Nhi.
...
Vi đợi mãi, đợi mãi. Nhưng mùa xuân năm đó, kì học mới bắt đầu đã hai tuần mà Nhi vẫn không quay trở lại. Bài vở chồng chất, ngày chốt luận văn đang đến gần mà vẫn không có tin tức gì của Nhi. Cuống cuồng lo sợ, nhưng không thể liên lạc về nhà vì sợ làm ba mẹ Nhi lo lắng. Bạn bè chung của họ cũng không biết Nhi về.

"Ngốc ạ, rốt cuộc là cậu đang ở đâu?"

Chỉ còn một cách duy nhất.
Giọng Nguyễn điềm tĩnh như cái cách anh nói chuyện với mọi người. Vi ghét người đàn ông này biết bao, cũng cảm nhận thấy trong cái vẻ điềm tĩnh ấy là sự thiếu tự tin và nhạy cảm giỏi che giấu. Vi chỉ hỏi một câu ngắn gọn: "Nhi ở đâu?". Nguyễn không biết. Anh thậm chí còn không biết là Nhi đã về. Sự điềm tĩnh ấy biến mất nhanh chóng
dành chỗ cho sự hoảng hốt vẫn luôn ngự trị sâu thắm trong lòng anh. Vi hiểu lắm khi anh dồn dập hỏi cô mọi chuyện, nhưng cô lặng lẽ dập máy. Cô ghét người đàn ông mà Nhi có thể bỏ tất cả để yêu này. Cô không thể cố gắng thương anh ta.
...
"Vi Vi, tớ không quay lại nữa đâu.
Rốt cuộc thì tớ không mạnh mẽ như tớ nghĩ. Ngay khi nhìn thấy anh ấy, điều duy nhất mà tớ muốn chính là chạy ào vào lòng anh ấy và không bao giờ buông anh ấy ra nữa. Tớ không thế chỉ ở bên anh ấy một lần rồi quay lại cuộc sống bình thường. Tớ không giả dối được nên trước khi anh ấy nhìn thấy tớ. Trước khi tớ không kìm được mà chạy về phía anh ấy… Tớ đã rời đi.

Tớ cũng không thể quay lại và làm như lời tớ nói, tớ không làm được điều đó đâu Vi Vi. Bao giờ tớ chắc chắn mình không còn yêu anh ấy nữa, mới có thể yên tâm sống một cuộc sống bình thường với ai đó. Còn bây giờ thì chưa...
Đừng lo cho tớ, chỗ tớ ở bây giờ đẹp lắm. Tớ sẽ đi khắp thế giới và thử những việc mình có thể làm. Cuộc sống đôi khi khó khăn một chút, nhưng lòng tớ rất vui vẻ. Cứ nhìn mặt trời mọc ở một miền đất tớ chưa từng qua là tớ lại thấy hạnh phúc.

Vi Vi, bao giờ trái tim tớ bằng lặng, tớ nhất định sẽ quay về cuộc sống bình thường. Nhanh thôi, tớ tin là thế. Cậu và Vĩ hãy biết trân trọng nhau nhé, tớ luôn cầu hạnh phúc cho tình yêu của hai người. Vi Vi, chỉ cần Vĩ quay lại bên cậu, hãy quên những gì không đáng nhớ đi. Vì sao cậu biết không? Vì điều khó nhất trong đời là có được người mình yêu thương..."
Hai năm. Mùa xuân lại đến. Nhi vẫn chưa quay lại San Francisco.

Vi không bao giờ biết chắc Nhi đang ở đâu, làm gì vì cứ mỗi lần Nhi gửi thư là cô lại đang ở một thành phố khác nhau, có khi đang làm cho một công ty du lịch ở Rome, có khi đang dịch truyện ở Pháp, khi lại đang thu hoạch lúa mì ở Hy Lạp. Thư của Nhi bao giờ cũng tràn đầy niệm hạnh phúc và yêu đời vốn chảy trong huyết mạch của cô từ lúc chào đời, nhưng cũng vẫn có điều gì đó khiến Vi hẫng một cái rồi rùng mình.
Nguyễn liên lạc với Vi nhiều lần để hỏi tin tức về Nhi, có lúc cũng khiến cô thương cảm vì thấy anh đau đớn quá, nhưng hai năm, mọi thứ cũng phai dần. Vi chỉ nói ngắn gọn là Nhi ổn vì thực sự cô cũng không biết nhiều hơn. Có điều, sau tất cả, cho dù Nhi hạnh phúc như cô nói, Vi vẫn căm ghét anh. Vi vẫn nghĩ, nếu không có người đàn ông ấy, hẳn Nhi đã trọn vẹn là người con gái hạnh phúc nhất thế gian.
Bao giờ thì cậu sẽ quay lại, Nhi ơi?
  • Blog radio chuyển thể từ email của Nguyễn Huyền - Thanhhuyendel


Video Online