Quần thể di tích cố đô Huế

Huế ở trong vùng đất hẹp, ít được thiên nhiên ưu đãi. Nắng mưa khắc nghiệt, chiến tranh liên miên. Trong quá trình hình thành, ngoài cư dân bản địa xứ Huế còn có cư dân tiền trú từ Bắc vào, từ Nam ra và cư dân miền biển lên và cả từ trên miền cao xuống.

Thắng cảnh Vịnh Hạ Long

Với diện tích 1553km2; 1969 hòn đảo chạy dài theo bờ biển Quảng Ninh,Vịnh Hạ Long chứa đựng nhiều giá trị ngoại hạng, quốc tế, mang tính toàn cầu trơng đó nổi bật là hai giá trị cảnh quan, địa chất địa mạo đã được Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa thế giới (UNESCO) hai lần tôn vinh là Di sản thiên nhiên thế giới (Lần 1 vào năm 1994, Lần 2 vào năm 2000).

Ý nghĩa các biểu tượng trong lễ Giáng Sinh

Ở giáo đường nào cũng có ngôi sao, cây thông Noel... Vậy bạn đã biết hết ý nghĩa của các biểu tượng trong lễ mừng Chúa sinh ra đời chưa?

TRƯỜNG MẦM NON CÔNG DÂN TOÀN CẦU UNETKid's

Trường Mầm non Công dân Toàn cầu (UNETKid’s) đã chính thức khai trương đi vào hoạt động dưới sự bảo trợ, quản lý và điều hành bởi Trung tâm thông tin UNESCO - Liên hiệp các hội UNESCO Việt Nam.

Giới thiệu Tạp chí Ngày Nay

Tạp chí Ngày Nay là cơ quan ngôn luận chính thức của Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam, tạp chí có nhiệm vụ tạo ra một diễn đàn tập hợp những tiếng nói chân chính của những tập thể, cá nhân có tâm huyết với sự phát triển của sự nghiệp Văn hóa, Giáo dục, Khoa học và Thông tin của đất nước theo đường lối của Đảng, chính sách của Nhà nước, với những mục tiêu tiến bộ của tổ chức UNESCO đề ra mà Việt Nam là một thành viên.

Radio Ngay Nay Online

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

Chuyện cảm động của cô giáo có “H”

- Mang trong mình căn bệnh thế kỷ HIV, cánh cửa cuộc đời tưởng như đã đóng kín với các chị. Nhưng bằng nghị lực và sự giúp đỡ của cộng đồng các chị đã sống hết lòng yêu thương con trẻ, khát khao giúp đỡ người cùng hoàn cảnh.
Biết tin mình có HIV khi đang là giáo viên mầm non, chị Tô Thị Tuyết (Bắc Giang) đã gần như gục ngã, tuyệt vọng. Chị giấu không cho ai biết, kể cả chồng con. Mọi người trong trường chỉ loáng thoáng nghe câu chuyện của người đồng nghiệp.

Cô giáo mầm non Đậu Thị Thu Hà hạnh phúc bên “đàn con” ở trường của mình. (Ảnh: BTC Dấu cộng duyên dáng)
Rồi sau khi sinh con chị đã phải dừng dạy sau khi hết chế độ dành cho người nghỉ việc.
"Cánh cửa cuộc đời tưởng như đã đóng kín nhưng từ khi tham gia vào TT phòng chống HIV/AIDS của tỉnh và các CLB, được làm đồng đẳng viên mình thấy lòng nhẹ nhõm hơn khi được giúp đỡ nhiều người có cùng cảnh ngộ” - chị tâm sự.
Thần may mắn mỉm cười với chị khi cả hai con (cháu gái lớn 7 tuổi, cháu trai bé 4 tuổi) đều không có HIV. Nhiều người vẫn chưa quên những bước đi dù còn ngượng ngùng và những lời nghẹn ngào của chị trên sân khấu cuộc thi Dấu cộng duyên dáng do VTV6, Đài THVN tổ chức tính cho đến nay cũng đã tròn 1 năm.
Chị nói điều chị và mọi người có “H” cần nhất chính là công việc. Có việc thì sẽ có thu nhập, sẽ hỗ trợ cho con cái và gia đình.
Và chị vui mừng thông báo mình vừa được nhận dạy hợp đồng cho các bé ở TT Bảo trợ xã hội của tỉnh. “Các cháu một nửa là trẻ mồ côi, số còn lại thì vừa mồ côi vừa có “H”. Nhiều lần nhìn các con mà lòng mình đau lắm” – chị chia sẻ.
Lương hợp đồng chỉ 2 triệu đồng/tháng, cộng thêm làm ở dự án phòng chống HIV/AIDS của tỉnh như vậy với người mẹ ấy là niềm động viên, khích lệ tinh thần thiết thực nhất. “Mình thấy yêu cuộc sống này hơn, biết quý trọng những giây phút khi còn trên cuộc đời” – giọng chị xúc động.

Phút buồn của chị Tô Thị Tuyết khi tâm sự về hoàn cảnh của mình (Ảnh: BTC Dấu cộng duyên dáng)
Không ngại ngần nói với mọi người rằng mình là người có “H”, chị cười vui cho hay: “Mình thấy thoải mái hơn khi được mọi người biết chuyện, được sự sẻ chia, đồng cảm của xã hội”.
Cũng từng đớn đau, xót xa khi cầm lá đơn xin nghỉ việc gửi tới BGH Trường Mầm non Sơn Kim 1, huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh nhưng cô giáo Đậu Thị Thu Hà may mắn hơn khi nhận được sự đồng cảm của đồng nghiệp.
Từ khi chồng mất, bản thân biết mình có “H” cô giáo trẻ gần như suy sụp hoàn toàn. Chị chẳng nhớ đã bao đêm khóc ròng, nghĩ tới cái chết. Nhưng cũng như chị Tuyết, người mẹ ấy khi nghĩ về con, về tương lai chúng sẽ ra sao khi không còn bố mẹ trên đời, chị Thu Hà tự động viên mình phải sống cho thật tốt.
Và khi được chính cô Hiệu trưởng Lê Thị Ngọc Hoa đến nhà động viên rồi lại tất tả lên phòng GD-ĐT xin quyết giữ một người có “H” như chị ở lại trường, lại được các phụ huynh giúp đỡ, tạo điều kiện lá đơn xin việc của chị Thu Hà đã được rút lại.
Ngoài việc hoàn thành tốt công việc chuyên môn, chị Thu Hà còn tích cực tham gia các hoạt động xã hội nhằm giảm thiểu bớt nguy cơ lây nhiễm từ những người có H. Chị chủ động ghi tên mình tham gia vào Câu lạc bộ “Vì ngày mai tươi sáng” dành cho những người nhiễm HIV ở trung tâm phòng chống HIV/AIDS của Hà Tĩnh.
6 năm đã qua từ ngày biết mình có “H”, chị thấy mình là người may mắn khi sức khỏe vẫn tốt dù vẫn phải dùng thuốc điều trị thường xuyên. Người mẹ ấy phấn khởi cho biết cô con gái của chị giờ đã được 9 tuổi, cháu đã lên lớp 4 ngoan ngoãn, vâng lời.
Công việc dạy học cả ngày, bận bịu với “đàn con” ở trường nên chị phải gửi con nhờ ông bà nội cháu chăm sóc. Những ngày cuối tuần mẹ con mới có thời gian bên nhau nhiều hơn.
  • Văn Chung
Theo Vietnamnet

Bao nhiêu cho đủ để lấp đầy mùa đông?

Nghe Radio Online:



"Cảm giác cô đơn thật khủng khiếp. Tôi cần sự quan tâm của một ai đó, cần một vòng tay từ phía sau để che chở. Cần nghe một giọng nói quen thuộc đó, cần ai đó ở bên tôi lúc này. Phố đêm tĩnh lặng, cái lạnh tan vào từng con phố nhỏ... thấy tê tái..." -  Cùng Blog Radio 210 chia sẻ những cảm xúc khi mùa đông về,  và để ta biết rằng nếu đã có một bàn tay ủ ấm bàn tay của mình trong mùa đông này đã là hạnh phúc rồi bạn ạ!


Bất chợt mùa đông đã về


Bất chợt đông về trên phố sau những cơn mưa nhỏ. Bất chợt ta thấy cảm nhận được cái lạnh đầu mùa. Mùa đông Hà Nội mang về hơi nóng của ngô luộc, hơi thơm của khoai nướng và mùi vali của những chiếc bánh chuối nóng hổi trên những con hàng ngày ta đã qua.

Bất chợt đông về khi ta còn ngái ngủ, cái lạnh của mùa đông làm cho ta không muốn chui ra khỏi chăn ấm khi mỗi sáng thức dậy. Mùa đông về cho ta cảm giác được nằm trong chăn ấm, nằm nghe gió bấc thổi trên từng nóc nhà, để cho ta gặm nhấm những kỉ niệm mùa đông xa ngái.



Bất chợt mùa đông mang theo những cơn gió lạnh len vào từng góc phố, từng ô cửa nhỏ mỗi sáng thức dậy. Bất chợt cho ta thấy được cái ấm áp của những tia nắng vào buổi bình minh. Đông về làm cho ta thấy nhớ bát bún ốc cay cay, vị ngọt bùi của hạt dẻ nóng hay đơn giản là vị đậm đà của tách cafe nóng.



Bất chợt đông về thổi rụng những chiếc lá vàng còn sót lại của mùa thu, lại nhớ về những ngày còn bé được mẹ nướng cho củ khoai mỗi khi đi học về hay những ngày đi chăn trâu nướng ngô sao mà vui đến thế.



Đông về làm cho ta thèm cái cảm giác cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng, thèm cái cảm giác còn bé được mẹ chan cho từng muỗm canh nóng hổi. Bất chợt đông về làm cho ta thấy nhớ quê nao lòng. Mùa đông này ở quê chắc là đang vào mùa, thèm sắn nướng, thèm thịt ếch nấu với đậu...



Bất chợt đông về trên phố, thấy những đôi tình nhân tay trong tay mà thấy dường như mùa đông tán biến. Thấy những chiếc áo ấm đủ màu như những bông hoa đang khoe sắc, thấy những bông cúc còn sót lại của mùa thu vẫn đong đưa theo gió. Thấy nhớ cảm giác mùa đông khi đọc "gió lạnh đầu mùa" hay "chiếc lá cuối cùng".



Bất chợt đông về thấy nhớ, thấy chạnh lòng, thấy cô đơn trống vắng...

 ...



Bất chợt đông về trên phố khuya.

Ta thấy lạnh những tâm hồn đơn lẻ.

Nếu có lẽ dòng đời không hối hả.

Để vô tình ta bị lạc mất nhau.



Có phải vậy mà mùa đông tuyết trắng phau.

Một màu trắng, một người về xa vắng.

Cây bàng gầy đứng trong gió mong manh.



Mấy lần rồi nếu đúng hẹn mùa đông

Chắc anh chỉ thấy dòng đời hối hả

Phải không em, lỡ đời không vấp ngã

Để vuột tay nhau lạc mất mấy mùa



Mùa đông đứng nhìn lại kỷ niệm xưa

Khẽ vuốt cây rung dù là cơn gió

Nhắc nhở bâng quơ bóng hình đứng đó

Đã mấy đông rồi không thấy về thăm



Có lẽ mùa đông đã quá xa xăm

Xa một tầm tay mấy lần chín tháng

Xuân thắm hạ phai thu chiều lơ đãng

Đông đến ngóng chờ rồi lặng lẽ đi



Thôi đông hãy như cô gái xuân thì

Chớm một chút cho lòng xuân mát lạnh

Ta cũng lỗi hẹn dù biết đông canh cánh

Giữ trong lòng ấp ủ những niềm riêng



Có phải thế mà đông cứ lạnh thêm?

  • Gửi từ email Mèo Vàng  


Ảnh minh họa

  • Bước qua những mùa đông



Sáng nay trời thật lạnh. Đã lâu lắm rồi em không lang thang 1 mình như thế này. Hít một hơi thật sâu tận hưởng cái không khí lạnh của mùa đông  tràn vào lồng ngực... buốt nhẹ... Bao nhiêu cho đủ để lấp đầy cả mùa đông trong em?



 Hanh hao quá.. nắng hanh hao... và gió hanh hao...



Hư hao quá.... cuộc sống hư hao... và .. con người hư hao...



Chênh vênh quá... quá khứ chênh vênh... và hiện tại chênh vênh....



Em tìm cho mình một mùa đông tròn vẹn... cô đơn ... và hoang hoải. Để thấy mình đã có rất nhiều, và, mất đi rất nhiều...



Nhiều lắm những nỗi nhớ không tên...

Nhiều lắm những tiếng cười đã mất đi, mà giờ đây thay bằng im lặng và nước mắt...

Nhiều lắm những quan tâm mà ai đó dành cho em .. và giờ .. là dành cho người khác...

Nhiều lắm những hy vọng về tương lai... để rồi hiện tại em chìm trong vô vọng...

Nhiều lắm niềm tin về con người... và để rồi em không còn niềm tin nữa...



Em mải miết kiếm tìm những mảnh ghép cuộc đời chênh vênh ấy. Có những mảnh đã ghép vào ... rồi vỡ vụn..., từng mảnh nhỏ cứ găm lại trong từng nỗi nhớ, như thủy tinh găm sâu vào trong da thịt... nhức nhối lắm....



Cuộc sống này như những thước phim quay nhanh chắp vá lại. Và con người vừa như  kịch bản dựng sẵn, vừa như diễn viên cố gồng mình đi casting cho những kịch bản đó.



Hoặc người diễn viên ấy thấy họ không muốn diễn kịch bản ấy. Hoặc kịch bản ấy thấy diễn viên không phù hợp với nội dung của mình. Kết cục là người diễn viên đi tìm một kịch bản khác mà họ thích và kịch bản lại tìm những người diễn viên để casting...



Em sẽ là gì? Sẽ biến cuộc sống của mình thành những đoạn phim chắp vá hết kịch bản này và diễn viên kia ư? Không, em không muốn trói buộc mình vào vai diễn nào, vào kịch bản nào hết. Em muốn là chính em... tự ru mình với những nỗi đau... chống chếnh...




Ảnh minh họa



Dòng người cứ ào lên từng đợt cuốn em đi trong những nghĩ suy mông lung ấy. Dường như càng xô bồ em càng cảm thấy mình lạc lõng. Nhìn từng đôi, từng đôi đi trên phố, họ cười nói vui vẻ lướt qua em thật nhanh... cảm tưởng em chỉ còn là một điểm nhỏ đứng yên giữa trái đất đang quay ấy... Không ai cần biết đên một con người lặng lẽ giữa cuộc đời này....



... Gió táp vào mặt em lạnh buốt...



... mắt cay ...



Em kéo lại chiếc áo len mỏng mảnh vòng tay quanh người... Sao cảm thấy lạnh hơn nhiều lắm? Nhớ thật nhiều hơi ấm 1 bàn tay... Bàn tay ấy đã từng nắm tay em qua đường đông đúc... Bàn tay ấy... với những ngón tay đan siết vào ngón tay em...  rất chặt....



Cũng bàn tay ấy đã đẩy em ra khỏi cuộc đời người ấy...



Bàn tay ấy đã xa rồi... mãi xa rồi....



“I don"t mind spending everyday

Out on your corner in the pouring rain

Look for the girl with the broken smile

Ask her if she wants to stay awhile
And she will be loved...”




Ảnh minh họa





 ... Em cười buồn...



 ... mi ướt...



Có lẽ lúc này bàn tay ấy đang nắm bàn tay cô gái đó... như đã nắm bàn tay em. Bàn tay nào đó đã buông bàn tay cô ấy... để rồi... bàn tay ấy đã buông bàn tay em... để nắm lấy bàn tay cô ấy....




Hai bàn tay của hai con người đó có ấm không?




Có nỗi nhớ nào về em len lỏi vào giữa bàn tay người ấy... và cô ấy?



Gượng bước ngược chiều gió lộng.... Lạnh lắm... nhưng em chịu được... Bởi em yêu mùa đông mà....



Vì mùa đông lạnh... và cô đơn... như em.....



Em sẽ một mình bước qua những mùa đông nữa........



  • Đức Hạnh – blackstar_24kt@




 

Ảnh minh họa

  • Yêu thương ngay khi còn có thể




Một ngày đầu đông xám xịt, những đám mây không giấu vẻ nặng nề khi phải mang trong mình một khối lượng nước khổng lồ chỉ chực rào rào khi có hiệu lệnh. Điện thoại trong túi tôi rung bần bật, tin nhắn của một ai đó. Đã từ lâu, tôi chẳng còn vồn vã hay háo hức chờ đợi tin nhắn từ một người nào đó. Một phần sâu thẳm trong tôi đã chết theo mối tình dai dẳng 3 năm đứt gánh giữa đường 6 tháng trước. Hụt hẫng, chới với, hoang mang và khủng hoảng. Những ngày tái nhợt và ảm đạm lần lượt trôi qua, tôi lặng lẽ đứng nhìn lòng mình không còn gợn sóng, tựa hồ như đọc một câu chuyện từ rất xa xôi.



“Trời chẳng đẹp, mưa chẳng rõ, nhưng anh nhớ em”. Tin nhắn từ một số không được lưu trong danh bạ nhưng đã quá quen thuộc tới mức tôi vẫn luôn bấm nó trong vô thức mỗi khi sờ điện thoại. Bầu không khí tĩnh lặng bị phá vỡ. Một dấu hiệu bất ngờ cho sự khởi đầu mới. Thời gian gần đây, tôi thường nghe lũ bạn rủ rỉ rằng anh luôn tò mò về cuộc sống hiện tại của tôi, rằng anh quan tâm tôi, một cách lặng lẽ nhưng lộ liễu.



Hơn 6 tháng trước, anh đã vì một cô gái lạ mặt quen biết chưa lâu, mà buông những lời phũ phàng để có thể dứt bỏ tôi. Nhiều nuối tiếc, không ít trở trăn, nhưng tôi buông tay anh dễ dàng hơn tôi vẫn nghĩ. Nếu đã chẳng thể níu chân một người nào đó, thay vì ủ rũ và đau khổ trước mặt người ấy, tại sao ta không giấu nỗi buồn cho riêng mình? Tôi đã chọn cách đứng từ xa ngắm nhìn niềm hạnh phúc mà người ấy có, chôn vùi mọi đau đớn trong lòng, và để nỗi nhớ trôi theo từng ngày...



Người ấy quay về, đột ngột như khi ra đi. Những điều tưởng như đã nằm im trong một ngăn tủ kín bị xáo tung. Những yêu thương tưởng như đã đánh mất giờ vô tình tìm lại. Tôi rơi vào những trường băn khoăn khác. Ai dám chắc rằng người ấy sẽ không khiến tôi tổn thương thêm một lần nào nữa, ai dám chắc rằng nỗi đau đã lành khô kia không bị đào sâu thêm một tấc nào nữa? Ai dám chắc?




Ảnh minh họa



Tôi luôn cố bảo vệ mình bằng cách tỏ ra vô cảm với cuộc sống này, bằng cách cười cợt với những nỗi đau và tự mãn rằng mình chẳng còn chút cảm xúc với thứ tình cảm diệu kì ấy. Nhưng tất cả đã thay đổi khi người ấy đứng trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, tựa như chưa từng xa cách.



Tôi chẳng cô đơn đến mức bị cái giá lạnh của mùa đông thôi thúc việc đi tìm một người bạn đồng hành mới. Đôi khi, tôi còn thích thú trong cái thế giới chỉ có riêng mình. Nhưng đông, với cái vẻ ảm đạm cố hữu, khiến con người ta dễ dàng tìm đến nhau hơn, nhất là khi tim họ chưa hề xa rời, dù chỉ một phút.



Tiết trời vẫn thế, chẳng có gì thay đổi. Lòng tôi đã đổi khác, một sự thay đổi rất nhỏ nhưng rõ ràng. Tôi với tay nhắn vài dòng ngắn ngủi. Tôi nhanh chóng bước ra phố, tìm tới cửa hàng bán len, chọn vài cuộn hợp màu, ôm vào lòng, ôm cả những yêu thương sắp có hình trở lại. Chẳng ai biết trước được ngày mai, tại sao tôi phải do dự cho chính mình thêm một cơ hội nữa để yêu thương một người nào đó, và cũng để được một ai đó yêu thương? Nếu đã biết tương lai là không định, ngày hôm nay, tôi sẽ nắm giữ mọi yêu thương mong manh.



Và tôi biết, điều duy nhất mình nên làm, là yêu thương ngay khi còn có thể.


Gửi từ  Dung Keil

Theo Blogviet 

Bạn đọc Blog Radio Ngày Nay có thể gửi yêu cầu gửi tặng ca khúc hay câu truyện đến người thân yêu của mình, mọi thông tin yêu cầu xin vui lòng gửi về:

Blog Radio Ngày Nay Online
Tel:        (+844) 355 78 645
Mobile:  0985. 116. 217
Email:    tapchingaynayonline@gmail.com

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

Hội thảo "Kỹ năng sống tại Tokyo" - Chương trình "Sắc màu Tokyo"

 Hội thảo "Kỹ năng sống tại Tokyo" là một phần trong chương trình "Sắc màu Tokyo" do Tạp chí Ngày Nay tổ chức. Tại Hội thảo, các diễn giả sẽ trao đổi về quãng thời gian sống và làm việc tại Tokyo, những kỹ năng và thủ tục cần thiết, những quy tắc bất thành văn, môi trường giáo dục, trải nghiệm cá nhân cũng như những điểm du lịch thú vị... Khách tham dự hội thảo có thể trực tiếp đối thoại trao đổi và học hỏi kinh nghiệm từ các diễn giả.

Thời gian: 10:00 - 11:00 Ngày 11/12/2011
Địa điểm: Phòng hội thảo - Làng sinh viên Hacinco, Ngụy Như Kon Tum, Thanh Xuân, Hà Nội
Khách tham dự hội thảo vui lòng có mặt lúc 9:45.


Danh sách diễn giả cùng chủ đề:

1. Ngài Kazumi Inami - Giám đốc Trung tâm Giao lưu Văn hóa Nhật Bản tại Việt Nam.
2. Ngài Miyata Kayo - Trung tâm Giao lưu Văn hóa Nhật Bản tại Việt Nam.
Chủ đề: "Cuộc sống Tokyo – Thời trang và Văn hóa"
Có phiên dịch Nhật - Việt

3. Ngài Nguyễn Tiến Bách - Giám đốc điều hành Công ty TNHH Dịch vụ và Thương mại Việt Nam – Nhật Bản (VJSC co., ltd), Tour100.
Chủ đề: "Tokyo - Những mảng màu rực rỡ"

4. Chị Nguyễn Huyền Trang - Thành viên đội Hanoi Sennen Yosakoi.
Chủ đề: "Lễ hội Yosakoi tại Tokyo"

5. Ngài Trần Xuân Hòa - Giám đốc Công ty Cổ phần Thiền, Trung tâm Nhật ngữ Zen.
Chủ đề: "Tư vấn du học tại Tokyo"

6. Ngài Đỗ Hoàng Nhật - Giám đốc Trung tâm Nhật ngữ Tokyo.
Chủ đề: "Kinh nghiệm từ cựu du học sinh tại Tokyo"

Các bạn muốn đăng ký tham dự Hội thảo, vui lòng gửi mail về địa chỉ hoa.hani@unet.vn, ghi rõ:
+ Họ & tên
+ DOB
+ Trường / CQ làm việc
+ Số điện thoại liên hệ
+ Lý do muốn tham gia hội thảo

Ban tổ chức.

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Những mối tình vội biến thành kỷ niệm

Nghe Radio:



Bạn thân mến!


Có những người vô tình lướt qua cuộc sống của ta và để lại những kỷ niệm và xúc cảm đẹp buồn. Có những lúc ta tưởng như họ dành cho ta, họ là một nửa của ta nhưng họ chỉ là những người vô tình lướt qua cuộc sống của ta mà thôi.


Có những mối tình vội biến thành kỷ niệm ngay cả khi nó chưa bắt đầu!


Vậy thì hãy giữ những kỷ niệm đẹp đó và tiếp tục trên cuộc hành trình đến ga Hạnh Phúc bạn nhé!



  • Ca cao hay những giọt cà phê?

Cô và anh khác nhau nhiều lắm, khác lắm, cả nội tâm lẫn tính cách.

Cô như một cơn gió mùa đông bắc, quay quắt, gào rú , lạnh lẽo và hiu hắt.




Anh như một cơn gió mùa hạ thoảng hương sen.

Cô độc lập, ồn ào và quái đản.

Anh nhẹ nhành, ôn tồn, và lịch lãm.

Cô thích mọi việc cô làm đều phải cháy hết mình, cô không thích che giấu tình cảm trong các mối quan hệ, cô ghét những cái gì lỡ cỡ, không cao không thấp, không cuồng nhiệt cũng chẳng mong manh. Cô 20 tuổi, cuồng nhiệt với vài mối quan hệ. Cô 20 tuổi, lãnh đạm với vài mối quan hệ. Cô thích hình tam giác bởi vì nó có các cạnh sắc nhọn, và cô thích những điều sắc nhọn

Anh không bao giờ cháy hết mình trong mọi việc, anh luôn vậy, giữ lại cho mình ít nhất một vài thứ mà ở đó chỉ mình anh biết, anh cười với tất cả mọi nguời, những nụ cười đẹp nhưng xa lạ, nụ cười vô thưởng vô phạt, anh không bao giờ từ chối ai, những cũng không bao giờ đi cùng ai hết một con đường. Anh thích hình tròn, anh thích sự viên mãn và quan trọng hình tròn không có các cạnh sắc nhọn. Anh ghét sự thoái trào.

Cô thích cà phê, cô thích nhấm nháp cái thứ nước đen ngòm, sóng sánh, khi lạnh te, khi nóng lẫy. Cô thích nhâm nhi ly đen mỗi ngày như một thói quen như là cô đang nhâm nhi những lời nói, những hàng động làm cô bị tổn thương mỗi ngày. Cô thích vị nồng nồng và thơm nức của cà phê, cô bắt đầu uống nó khi bắt đầu biết nước mắt không chỉ mặn mà còn cay. Cô thích vị cay. Cô coi vị cay như một liều thuốc kháng sinh để chống lại nỗi buồn. Khi buồn cô thèm được ăn những tô phở đậm đà với ớt xiêm cay lòi mắt, cô thèm ăn những đĩa ốc với nước mắm băm ớt đỏ rực, cồ thèm ăn cơm trắng với tương ớt nhiều như thể chan canh. Cô thích vị cay và đắng. Cô thích bạc hà. Và mê nghe nhạc quái. Cô hâm mộ Lê Cát Trọng Lý và nhóm nhạc Bức Tường. Cô thích những thứ ngoài khuôn khổ, thích đi trên những con đường mới và ghét những lối mòn độc đạo.


Ảnh minh họa: Pinky_VuDuu


Anh thích vị ngọt, nó giúp anh thư thái sau một ngày bận rộn, nó hợp với anh, nó nhẹ nhàng và mềm mại. Anh thích đi café ở những quán có nhạc sống. Anh thích ngồi đó, nghe nhạc và nhâm nhi một ly cacao nhiều sữa. Anh ghét cái vị nồng nồng của café và thuốc lá. Anh tinh tươm như một chú nhóc và anh ghét sự bụi bặm. Anh thích nhạc nhẹ nhàng, trữ tình tha thiết và ghét nghe rock sôi động điên cuồng, anh ghét nó bởi cái âm thanh ồn ào chát chúa của nó. Ghét những kẻ để râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, rũ rượi như phê thuốc. Anh ghét những thứ thiếu chỉnh chu. Và thích sự ổn định.

Cô thích nhảy lên sân tập với bộ võ phục rộng thùng thình, thích đấm đá la hét, thích chạy huỳnh huỵch như con trai đến khi khuôn mặt đỏ bừng, tóc tai dính bết lại vì mồ hôi. Cảm giác được nằm lười trên sân tập làm cô cảm thấy được bình yên và thư thái.

Anh thích nhảy lên sân khấu với quần áo phẳng lỳ thơm nức mùi xả vải, đầu gọn gàng và gương mặt thanh cao. Anh hát bằng cả trái tim và sự tinh khôn từng trải cùng với kĩ thuật điêu luyện trời cho. Với giọng hát ấy anh đã làm cho bao con tim phải thắt lại, làm cho bao đôi mắt phải hoảng hốt kiếm tìm. Sau những bài hát là những tràng pháo tay giòn giã, những lời ca ngợi, anh cúi người nở nụ cười nhẹ nhàng nhưng tự mãn.

Cứ thế anh và cô đi song song cùng nhau trên suốt chặng đường, như hai cực của một dãy số liệu có bao giờ nó chạm nhau tại vô cùng?

Cô có thích anh không? Cô không biết nữa.

Anh có thích cô không? Anh không biết nữa.


Ảnh minh họa: t0x1c_d0lly-d38ed11

Cô không thích những người quá bận rộn và trải đời như anh, anh là của mọi người nhưng cũng có nghĩa chẳng bao giờ anh là trọn vẹn của ai. Cô không thích sự bận rộn, xã giao quá nhiều nơi anh. Cô không bao giờ cho phép mình trở thành một vệ tinh mờ nhạt bay quanh anh như hàng chục vệ tinh khác vẫn quay theo anh mỗi ngày. Có hai điều trên đời này cô sẽ không bao giờ đánh mất. Đó là gia tình và lòng tự tôn cá nhân cô. Nó cao với vợi và cô cũng không có ý định hạ thấp nó. Lòng hãnh tiến của một đứa con gái hiếu thắng không cho phép cô đánh mất lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh.

Anh không thích những người mờ nhạt. Cô sống đi bên anh nhưng chẳng bao giờ anh có thể điều khiển cô dễ dàng như những đứa con gái khác đang vo ve bên ạnh mỗi ngày. Cô như một cơn gió kì lạ thổi ào vào cuộc sống vốn đã đầy ắp sự náo nhiệt của anh. Một cô gái kì quái, một gương mặt kì quái, những sở thích kì quái. Cô là một phương trình mà một kẻ chuyên toán như anh không bao giờ giải được.

Rồi một ngày cơn gió nghịch mùa đó gặp nhau.

- Nếu cậu cứ cháy hết mình như vậy rồi sẽ đến lúc cậu chỉ còn là nắm tro tàn, Du ạ.

- Nắm tro tàn để tạo dinh dưỡng cho đất còn hơn là mốt cái cây xanh nhưng gốc đã rống ruột từ lâu.

Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Anh không nói nữa, anh mỉm cười, nhẹ nhàng quay lưng bước tiếp. Cô thở dài, so vai, quay mặt bước đi. Trời thì vẫn mưa và có gió, mùa đông vẫn lạnh. Hai người chạm nhau rồi quay lưng đi về hai phía.

Nhưng cô không biết ở đằng xa kia, anh đang quay lại nhìn theo một cái bóng mảnh khảnh đổ dài dọc hành lang. Mắt anh tối sầm và đen sẫm khi cái bóng ấy đang rảo bước về phía trước mà không chút do dự với con người phía sau. Môt người con gái anh không bao giờ có thể chở che.

Đêm hôm ấy, tại một góc nhà trọ cũ kĩ và lạnh lẽo có một người con gái đang khóc, tay ôm chặt một bức ảnh chụp một ngươi con trai lịch lãm đang biểu diễn một ca khúc nào đó. Người con trai trong bức ảnh đó rất lịch thiệp và nhẹ nhàng.


• Gửi từ email Đại Đậu - phuongthao.khql@


Ảnh minh họa

  • Nhật thực đêm

Chuyến đi triển khai phần mềm ở một tỉnh phía bắc. Đêm hôm trước phải thức muộn để chuẩn bị tài liệu trước khi lên đường, nên vừa bước lên xe, kiếm được một chỗ gần cửa sổ tôi ngả ghế ra ngủ vùi. Xe sẽ phải đón thêm vài người nữa trên đường đi ra khỏi nội thành. Mặc kệ, khi xe rùng rùng chuyển bánh là tôi gần như đã chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ tôi thấy những vầng sáng chói loá lấp lánh sau những tán cây xanh biếc. Thấy một cậu bé ôm đàn ngồi hát dưới tán phượng mùa thu, không phải mùa hoa nở. Đó là cậu bé ngày xưa học chung trường bên cây phượng già cũ kỹ, một lần tôi vô tình đi ngang đó và gặp phải một tiếng sét băng qua. Hình ảnh cậu ta là một ký ức tuyệt vời theo suốt cuộc đời tôi. Lãng mạn, trầm buồn và lao xao như cơn gió thổi vào cành cây khô. Tôi mơ thấy cậu đứng dậy, buông đàn, nắm lấy tay tôi, môi cậu mấp máy điều gì đó.. Một cú huýh nhẹ vào tay khiến tôi choàng tỉnh, cậu bé đó đang ở bên tôi, rất gần. Tôi lắc đầu thật mạnh để biết giấc mơ đã qua, người ngồi bên cạnh còn rất trẻ, ánh mắt thiết tha.

- Dậy xem nhật thực đi em.

Tôi nheo mắt nhìn qua cửa kính, không nói gì. Lúc này mặt trơì và mặt trăng đã đi vào giữa đám mây mỏng như chiếc khăn voan tím. Mặt trời chỉ còn lại hình lưỡi liềm với vành lửa đỏ rực, nhật hoa sáng loà quanh bóng đen của mặt trăng. Tôi thì thầm như nói với chính mình: "Đẹp quá, như nụ hôn ấm áp của người xa lạ". Người bên cạnh cũng nói: "Thật tuyệt vời, trông như nửa bí ẩn của một cô gái ngủ". Một bàn tay nắm lấy tay tôi. Cái nắm tay của cậu bé ôm đàn bên gốc phượng hay cái nắm tay của một người xa lạ tôi chưa từng gặp mặt bao giờ. Cảm giác như ngày xưa, khi tiếng sét băng qua khiến trái tim giật mình, khiến tâm tư chuyển dời. Tôi thẫn thờ rụt tay lại. Giấc mơ vẫn nối tiếp giấc mơ. Người ấy ngồi sát bên tôi, khẽ nghiêng về phía tôi để có thể nhìn rõ hiện tượng nhật thực chập chờn qua những tán cây cao. Xe đi qua một khúc cua rồi rẽ hướng khác, bỏ mặt trời và mặt trăng ở lại phía sau. Người ấy cúi xuống thấp hơn, giọng thì thầm như sợ mọi người trong xe nghe thấy.

- Anh lên xe lúc em đang ngủ. Em ngủ trông đẹp như một cô công chúa. Anh xin lỗi đã làm em giật mình, nhưng em đã làm trái tim anh xao động.

- Đó có phải là một lời tỏ tình không ? Tôi cố tỏ ra bông đùa cho bớt căng thẳng.

- Không. Chỉ là trái tim xao động thôi.

Một kỹ sư phần mềm giống như tôi, anh được Tổng công ty bố trí hỗ trợ chúng tôi trong chuyến đi này. Đó là chuyến đi lên phía bắc, con đường rất dài gập ghềnh và xa lắc. Có thể vì thế nên chúng tôi cần thêm nhiều người để hoàn thành tốt công việc.


Ảnh minh họa

Cứ thế chúng tôi ngồi bên nhau không nói thêm lời nào, đôi khi chỉ một sự va chạm nhỏ cũng khiến tôi giật mình ngồi xích ra phía cửa sổ. Đâu đây ánh mắt thiết tha ấy hình như miên man làm cháy bừng một bên má. Tôi bắt đầu cảm nhận được mùi hương từ chiếc áo anh đang mặc, từ hơi thở rất gần ngay trên mái tóc tôi. Bàn tay anh vẫn đan vào nhau để ngoan ngoãn trên đùi. Đôi lúc tôi muốn nhắm mắt lại ngả đầu vào một bờ vai mà ngủ an lành, nơi có những giấc mơ về cậu bé ngày xưa giờ đã lớn, mơ về nụ hôn ấm áp của người xa lạ. Mơ về vầng mặt trời không đủ gần để có thể làm mặt trăng tan chảy, nhưng đủ để làm ấm một nơi nào đó giữa một hành tinh băng giá.

Cuộc hành trình rồi cũng đến đích, cái đích quá gần mà ban đầu tôi đã rất sợ nó quá xa. Nhìn vào mắt anh tôi biết anh cũng mong quãng đường dài bất tận. Rồi trong suốt thời gian làm việc cùng nhau, anh luôn quanh quẩn bên tôi. Tỉnh thoảng anh lấy cho tôi cốc nước hoặc chiếc khăn giấy. Khi tôi cảm thấy mệt mỏi anh bắt tôi phải về khách sạn nghỉ ngơi. Những sự quan tâm nhỏ nhặt khiến tôi xao động lạ thường. Buổi tối chúng tôi vẫn phải đến nơi làm việc, có đôi khi làm hết cả đêm và sáng hôm sau lại ngủ vùi. Thỉnh thoảng các đồng nghiệp của tôi dẹp hết mọi việc sang bên để thưởng thức một cốc cà phê trong đêm nhiều trăng sao tuyệt vời của miền núi. Lúc đó anh hay rủ tôi đứng ra gần lan can của quán cà phê có tên kỳ lạ: "một mình" rồi nhìn lên bầu trời cao nhấp nháy. Có lần anh ước: " Nếu có nhật thực vào ban đêm thì sao nhỉ ?". Tôi bật cười vì điều ước phi lý ấy. " Ban đêm chỉ có nguyệt thực thôi. Lúc đó mặt trăng đi vào vùng tối của trái đất nên sẽ bị che khuất". " Không, anh thích nhật thực vào ban đêm. Lúc đó mặt trời sẽ mát lành ôm trọn mặt trăng vào lòng". Anh cãi bướng. Anh đứng rất gần, chỉ cần một cái với tay là có thể ôm trọn lấy tôi. Nhưng mọi chuyện vẫn xa vời như ánh mắt anh, thiết tha, chảy bỏng và đôi lúc rực lên một ánh lửa nguội tàn.

Đêm cuối cùng trước khi rời thàng phố, anh rủ tôi đi dạo trên khúc đê dọc theo bờ sông Nậm Thi. Cầu Kiều duyên dáng bắc qua sông nhấp nháy ánh đèn. Cơn gió mát đi qua khiến giữa mùa hè se se lạnh. Tôi vòng tay ôm quanh người, rụt cổ lại để tận hưởng cảm giác thú vị. "Em có lạnh không ?". "Không ạ, chỉ một chút thôi". "Lại đây". Anh vẫn đứng đó, dang hai tay chờ đợi. Tôi tiến về phía anh, chui vào vòng tay ấy như người sắp chết vì lạnh được rúc vào chăn ấm. Anh không nói gì, chỉ khép vòng tay lại. Đất trời ngưng lại, mặt trăng và các vì sao như ngừng trôi. Giấc mơ vẫn nối tiếp giấc mơ ngày xưa, tôi chót gặp phải tình yêu sét đánh với cậu bé ôm đàn ngồi hát dưới gốc phượng mùa thu. Cậu bé ấy dang rộng đôi tay đón tôi vào lòng và tôi chợt nhận ra đó là một người đàn ông mang theo tiếng sét để làm tan vỡ trái tim tôi.


Ảnh minh họa: emsvangoth

Đêm cuối cùng khi chúng tôi còn ở gần bên nhau, anh chỉ lặng im, tôi cũng không nói điều gì. Chỉ cần ôm lấy nhau là đủ, giống như anh ước, nhật thực vào ban đêm và mặt trời có thể sưởi ấm cho mặt trăng giá lạnh.

Chuyến đi trở về, một đồng nghiệp nữ đã nhanh nhảu ngồi cạnh tôi để nói chuyện cho vui. Anh ngồi hàng ghế cuối cùng. Quãng đường dài như vô tận mà tôi không sao ngủ được. Tôi chờ những lúc dừng xe nghỉ để được đến gần anh đôi chút. Dường như anh cũng vậy, chỉ một cái chạm nhẹ cũng đủ để chúng tôi cảm thấy niềm hạnh phúc đang len lỏi qua những mạch máu để tìm đến trái tim. Về đến thành phố lúc nửa đêm, anh khoác túi, xuống xe chào tất cả mọi người, ánh mắt anh dừng lại trong mắt tôi chỉ vài giây rồi vội vã quay đi. Xe đã chuyển bánh, qua kính chiếu hậu tôi thấy bóng ánh thẫn thờ bên đường rồi lẫn vào những ánh đèn đêm mờ nhạt. Cô bạn đồng nghiệp vừa nói vừa ngáp dài:

- Anh chàng đó trông trẻ quá. Tội nghiệp vừa cưới vợ xong đã phải đi công tác dài ngày.

- Vậy à.

Tôi đáp hờ hững như không hề quan tâm. Trái tim tôi đã vỡ tan thành trăm nghìn mảnh, đến nỗi không còn cảm nhận được sự đau đớn. Khi tiếng sét đi qua để lại trên bầu trời những cơn mưa vần vũ.

Nhiều ngày sau, tôi nhận được mail của anh:

"Hãy ước một ngày sẽ có nhật thực về đêm, như vậy em sẽ không còn sợ lạnh nữa. Anh sẽ biến những ngày bên em thành kỷ niệm và sống trọn đời với mối tình chưa kịp bắt đầu cùng em".

Tôi không bao giờ trả lời anh. Nhưng tôi sẽ yêu anh bằng cả trái tim mình, trọn vẹn cho đến tận cùng.

Có những mối tình vội biến thành kỷ niệm khi chưa bắt đầu. Kỷ niệm về cậu bé ngày xưa vẫn ôm đàn hát dưới tán cây phượng già cũ kỹ và một người trẻ tuổi cùng tôi mơ những giấc mơ nhật thực về đêm.



  • Gửi từ email Phạm Bảo Thoa

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Đại Đậu và Phạm Bảo Thoa

Theo Blogviet

Bạn đọc Blog Radio Ngày Nay có thể gửi yêu cầu gửi tặng ca khúc hay câu truyện đến người thân yêu của mình, mọi thông tin yêu cầu xin vui lòng gửi về:

Blog Radio Ngày Nay Online
Tel:        (+844) 355 78 645
Mobile:  0985. 116. 217
Email:    tapchingaynayonline@gmail.com

Chương trình giao lưu văn hóa Việt Nam - Nhật Bản với chủ đề: "SẮC MÀU TOKYO"

Tạp chí Ngày Nay là cơ quan ngôn luận chính thức của Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam (VFUA). Tạp chí có nhiệm vụ tạo ra một diễn đàn tập hợp những tiếng nói chân chính của những tập thể, cá nhân có tâm huyết với phát triển sự nghiệp Văn hoá, Giáo dục, Khoa học, Truyền thông & Thông tincủa Việt Nam cũng như Thế giới, với những mục tiêu tiến bộ của tổ chức UNESCO đề ra mà Việt Nam là một thành viên. Tạp chí có sứ mạng truyền bá và phổ cập những tri thức văn hiến của dân tộc Việt Nam, cổ động và đấu tranh cho việc bảo tồn, kế thừa và phát triển tinh hoa truyền thống trong đời sống hiện đại, đồng thời giới thiệu những giá trị tinh thần và tinh hoa của các nền văn hoá trên Thế giới.

Các sự kiện văn hóa Nhật Bản luôn được chào đón bởi các bạn trẻ, sinh viên Việt Nam, đặc biệt ở khu vực Hà Nội, kéo theo là mong muốn tìm hiểu thêm thông tin về cuộc sống, con người, cơ hội học tập và du lịch tại đất nước mặt trời mọc xinh đẹp này. Hiểu được nhu cầu đó, Tạp chí Ngày Nay phối hợp với CLB UNESCO Vũ nghệ Thanh thiếu niên, CLB Hanuyo (Đại học Hà Nội) làm cầu nối tổ chức Chương trình mang tên “Sắc màu Tokyo”. Chương trình hứa hẹn sẽ đem đến cho mọi người một cái nhìn sâu, rộng, những trải nghiệm mới về kỹ năng sống, cách cảm nhận và hưởng thụ vẻ đẹp Tokyo – Thủ đô, trung tâm kinh tế, chính trị, văn hóa của đất nước của huyền thoại Samurai dũng mãnh, đỉnh Phú Sĩ kiêu hãnh, những nàng Geisha xinh đẹp huyền bí, những cánh hoa anh đào như thực như mơ. Chương trình được chia làm hai phần chính:

• Tìm hiểu về đời sống lễ hội tại Tokyo thông qua việc tái hiện hình ảnh Lễ hội Harajuku Omotesando Genki Super Yosakoi diễn ra tại Tokyo tháng 8/2011 với biểu diễn yosakoi, âm nhạc, hình ảnh, các gian hàng ẩm thực và trang phục Nhật Bản (với sự tư vấn của Hanoi Sennen Yosakoi đã trực tiếp tham gia lễ hội với tư cách nhóm biểu diễn);

• Hội thảo với diễn giả là đại diện Trung tâm Văn hóa Nhật Bản, Công ty liên kết với Nhật Bản, Du học sinh Việt Nam tại Nhật; Công ty tư vấn du học Nhật Bản; Công ty tổ chức du lịch Nhật Bản chuyên nghiệp, đại diện nhóm Hanoi Sennen Yosakoi v.v. Các diễn giả sẽ trao đổi về quãng thời gian sống và làm việc tại Tokyo, những kỹ năng và thủ tục cần thiết, những quy tắc bất thành văn, môi trường giáo dục, trải nghiệm cá nhân cũng như những điểm du lịch thú vị... Khách tham dự hội thảo có thể trực tiếp đối thoại, trao đổi và học hỏi kinh nghiệm từ các diễn giả.

“Sắc màu Tokyo” là hoạt động mở đầu trong chuỗi các chương trình, sự kiện xoay quanh chủ đềVăn hóa, Giáo dục, Môi trường trong đời sống người Việt trẻ diễn ra hàng tháng do Tạp chí Ngày Nay khởi xướng. Thông qua loạt chương trình, Ban tổ chức mong muốn tìm hiểu thêm về nhu cầu, thị hiếu của các bạn trẻ đối với những chương trình mang tính chất văn hóa, giáo dục; nhằm tạo ra được một cánh cửa - từ đó đưa những tiêu chí của Tổ chức UNESCO Thế giới ngày một đến gần với các bạn trẻ Việt Nam.

Thời gian và địa điểm:
- Thời gian: 9:00 – 12:30 ngày 11/12/2011
- Địa điểm: Làng sinh viên Hacinco, đường Ngụy Như Kon Tum, Nhân Chính, Thanh Xuân, Hà Nội.

Đợn vị tổ chức:
- Tạp chí Ngày Nay

Đơn vị bảo trợ:
- Liên hiệp các hội UNESCO Việt Nam
- Trung tâm thông tin UNESCO
- UNET English Center, UNETKIDS

Đơn vị phối hợp:
- Câu lạc bộ UNESCO Vũ nghệ Thanh Thiếu Niên
- Hanuyo, Đại học Hà Nội

Mọi chi tiết về chương trình và vé mời xin liên hệ:
-Ms. Quỳnh Hoa: 0987 946 840
hoa.hani@unet.vn
ngaynay.vtm@unet.vn/

-Ms. Xuân Lan: 090 458 7832
lannguyen@unet.vn

Video Online